Ầm ỹ, vứt rác, khạc nhổ bừa bãi...

Nói về các tật xấu của người TQ, có hai thói hay gặp phải là vứt rác khạc nhổ bừa bãi, và nói năng oang oang ở nơi công cộng như là cãi nhau. Về thói ở bẩn của người Tàu, thì tôi đã chứng kiến ở các phố Tàu tại những nơi khác nhau trên thế giới. Ví dụ như đi qua phố nào ở Toronto buổi tối mà thấy rác vứt đầy trên vỉa hè thì đó hẳn là phố Tàu. Thói quen ở bẩn thấm vào người Tàu từ trước khi di cư nên có sang Pháp, sang Mỹ vẫn ở bẩn, nhà vẫn có gián mà không thấy có làm sao. Một anh bạn tôi giáo sư xịn gốc Tàu ở Mỹ cũng không bỏ được thói quen “chổi cùn giế rách", phòng làm việc nằm trong một toàn nhà rất đẹp nhưng trong phòng có mấy cái ghế rách bươm không vứt đi. Khi tôi sang Thượng Hải, ở một khu xa trung tâm thì buổi tối thấy phố cũng bị vứt nhiều rác.

Tuy nhiên ... Càng ngày càng nhiều người TQ có ý thức cao về văn minh, đặc biệt ở các đô thị lớn. Ở trong Shanghai Jiao Tong tôi không hề bao giờ thấy ai nói to oang oang nơi công cộng. Đi nhà ăn dành cho cả sinh viên lẫn cán bộ (mà nhà ăn của nó to và một lúc cả nghìn người ăn như là cái xưởng) cũng có thể ngồi nói chuyện với nhau ở bàn, không bị các tiếng ồn xung quanh làm ảnh hưởng, vì tất cả những sinh viên ở đó đều nói nhỏ nhẹ. Và sân trường và các phòng học nói chung khá sạch, hiếm có rác vứt lung tung.

Trên metro hay tàu hoả cao tốc nói chung cũng khá lịch sự, sạch sẽ và không ồn ào xô bồ như là ở New York. Một điều thú vị là các khẩu hiệu “nếp sống văn minh" hiện lên rất nhiều ở các bến tàu và trong các toa xe. Có lẽ các khẩu hiệu đó có tác dụng nhắc nhở liên tục người dân tạo cho mình các thói quen văn minh. Về an toàn thì Thượng Hải được xếp vào một trong những thành phố an toàn nhất thế giới, chắc chắn là hơn Paris nhiều lần. Mất trộm thì có thể có nhưng ít hơn nhiều so với nơi khác, còn bạo lực thì hầu như không xảy ra. Tất nhiên vẫn có thể có nguy cơ khủng bố (thế nên ở các bến tàu, metro có kiểm tra vũ khí) và nguy cơ chen lấn chết bẹp ở các nơi quá đông, nhưng nói chung là OK. Trong mấy tháng đi trên đường phố Tàu, chỉ có hai lần tôi thấy có vụ to tiếng, và hai lần đều kiểu một bà mắng xa xả một ông, và ông gắt lại theo bản năng tự vệ.

Đường phố ở các khu trung tâm các thành phố lớn như Thượng Hải và Bắc Kinh thì nói chung khá sạch sẽ, và cũng có các thùng rác rải và các nhà vệ sinh công cọng rải rác khắp nơi, khiến cho người dân nâng cao ý thức sạch sẽ và giảm nhu cầu phóng uế bừa bãi.

Về cơ bản, taxi ở Thượng Hải khá là trung thực (taxi chính hãng đậu đúng bến -- để an toàn nên tránh taxi dù mời chào ở sân bay hay bến tàu), tuy thỉnh thoảng có người kể bị taxi lừa đi lòng vòng thêm để tăng tiền. Lừa chỉ đến mức vậy thôi chứ không bạo lực, và nếu ghi lại số taxi doạ gọi về tổng đài thì tay lái taxi sợ xanh mặt thậm chỉ bỏ của chạy lấy người không thu tiền nữa. Có những lúc taxi muốn đòi giá cao hơn so với giá chính thức, nhưng khi đó sẽ là mặc cả trước khi lên xe.

TQ cũng có các loại xe chở thuê cá nhân khác như xe xích lô, xe ba bánh, xe ôm đậu ở những nơi đồng người kiếm khách. Một lần tình cờ tôi và thủ trưởng đang ngơ ngác thì được một bác xe ôm gạ, cho lên xe máy điện chạy mấy km từ nhà ga ra một khu thắng cảnh, hết có 2 đô la. Bác này làm xe ôm kiếm cơm một cách hiền lành thôi (tôi trước khi nhận lời đi xe nào thì nhìn mặt lái xe xem có đáng tin không), chỉ có điều bác ấy phóng cũng liều như dân xe ôm xứ ta, tức là bất kể đèn xanh đèn đỏ bác đều tìm cách lách!

GỬI CHỊ TRANG

Chị Trang à, đấy mới là chị đi ăn Bún mà chị đã lôi cả mấy thằng đệ tử ngoan như chó cún bỏ cả công việc vội đến mức phóng xe honda không cả kịp đội nón bảo hiểm để ra phục vụ Quý bà. Thế mà chị đi ỉa trong Toilet mà không may bị giấy nhà WC nó rơi bể đầu chắc có lẽ chị phải hô hào cả hệ thống chính trị Quận Thanh Xuân vào cuộc đấy chị nhỉ?

Cái gì mà không hay, không tốt, đi ỉa không chùi nổi đít thì chị cũng đổ lỗi cho hai chữ "PHẢN ĐỘNG", mấy ngày qua chị có biết hơn 50 triệu tài khoản facebook trên mạng xã hội khắp trong và ngoài nước họ khinh bỉ thậm chí chửi rủa chị là một cán bộ mẫu mực về văn hóa như thế nào không?

Ai cũng vậy, ai cũng có thể sai, bởi 5 ngón tay có ngón dài ngón ngắn, không ai trọn vẹn cả, thế nhưng biết mình sai hãy nên sửa sai và nhận lỗi ai cũng nể phục và dung tha. Đằng này Chị rõ ràng đã sai mà lại không thèm nhận cái sai về mình, chị còn bảo thủ hách dịch cửa quyền cậy thế. Hết chị hù dọa người dân, lại đến thằng sai nha đầu đất của chị nó đến dọa người ta, bắt người ta phải xin lỗi chị, phải chăng chị chưa là mẹ của dân chị Trang ạ.

Đây mới chỉ là một con nòng nọc trong cả một đám ruồi bu, chị mới chỉ là cái chức phó như chó trông quận thôi mà đã thành đanh đỏ mỏ, vậy mai này chị lên cao hơn nữa chắc kẻ hầu người hạ của chị phải tôn chị bằng Võ Tắc Thiên đời nhà Đường bên Trung quốc. Mà đã khi là Võ Tắc Thiên của thế kỷ 21 rồi thì chắc chị sẽ hiện nguyên hình một con quái vật chứ chẳng phải là chị Trang bây giờ nữa nhỉ?

Quan nhất thời, dân vạn đại, đã làm văn hóa thì nên giữ cho mình cái nét văn hóa, dù sao hơn nữa mình cũng lại phụ nữ, người ta vẫn nói dù có oai phong mấy đi nữa thì phụ nữ cũng đái chẳng qua được ngọn cỏ đâu. Vậy nên lẫm liệt làm gì, đi ra đường còn có người nể trọng, bề tôi nó tâm xà khẩu phục, chồng con cũng rạng danh rằng có vợ, có mẹ làm chức Phó chủ tịch Quận, hiền đức nhân từ bạn bè quý mến. Về đến nhà hàng xóm không lườm, không nguýt, có dịp về quê bà con chòm xóm Can Lộc sum vầy hỏi thăm trầm chồ khen ngợi.

Giờ chị đi xa quá, làm chính trị là thế đấy chị Trang ạ, trượt chân vớt được chứ vượt miệng khó lắm, miệng lưỡi thế gian, tuy chị không đẹp cũng lại chẳng xinh nhưng mỗi người tô son điểm phấn thêm cho chị giờ chẳng khác chi chuyện Làng Vũ Đại.

Tôi thấy chuyện rất nực cười rằng chị cho là mọi người xuyên tạc chị, bôi nhọ chị, phản động này nọ, nhưng thật ra tôi thấy toàn người tử tế thậm chí hàng xóm, có người còn cùng trong cơ quan chị nhảy vào chửi chứ chẳng ai bênh chị đâu. Mà xấu chàng thì hổ ai, chị có đẹp đẽ lắm đâu mà nhọ với đen, bôi cũng không nhọ thêm được chút nào cả, bởi tư duy người lãnh đạo và hình ảnh phụ nữ của chị đâu có còn để mà bôi chị Trang nhỉ..?

Mong chị hãy thật bình tâm, hãy thành thật nhận lỗi từ đáy lòng mình, quay đầu là bờ dù nó đã muộn.

Nam Việt

http://www.baomoi.com/pho-chu-tich-quan-thanh-xuan-de-nghi-dieu-tra-tin-nhan-khung-bo/c/22775406.epi

Bôi nhọ đống phân!?

Lê Mai Trang là phó chủ tịch quận Thanh Xuân, Hà Nội. Đó là một chức quan mà trong mắt tôi chỉ là loại cỏn con, chẳng đáng để mắt tới. Thế nhưng, chức thì bé mà Lê Mai Trang lại ảo tưởng mình là cha mẹ thiên hạ. Chị ta chơi ngông, đi ăn trưa cùng nhân viên, rồi cho đậu xe chắn lối đi. Khi người dân ra góp ý thì chị rút điện thoại ra huy động "cả hệ thống chính trị", từ chủ tịch phường đến công an phường ra trông xe cho chị ta ăn bát bún.

Có lẽ Lê Mai Trang nghĩ rằng, nơi chị đậu xe thuộc địa bàn chị đang quản lý, đất này là của chị, chị thích thì chị đậu, không những không ai dám làm gì mà thậm chí còn có lực lượng những người hưởng lương bằng tiền thuế của nhân dân phải ra trông xe phục vụ cả việc ăn uống của chị.

Cho dù chị cố cự cãi đến thế nào đi nữa thì những hành động của chị đã biểu hiện không thể rõ hơn một thái độ coi thường nhân dân, ngồi sổm lên pháp luật, lộng quyền vượt quá giới hạn chịu đựng của con người. Chỉ trong xã hội rừng rú mới chấp nhận sự tồn tại của cái gọi là quan chức như Lê Mai Trang. Xã hội văn minh, loài người văn minh, không bao giờ chứa chấp một thể loại công bộc láo lếu, mở miệng ra là cãi nhem nhẻm, hệt như gái đĩ già mồm.

Lẽ ra, nếu còn là con người thì phải nghĩ làm sao cho cha mẹ sinh mình, chồng mình, con mình bớt xấu hổ, nhục nhã vì mình. Nếu còn là con người thì phải biết nói lời xin lỗi rồi câm miện lại. Người khác súc vật ở chỗ không cắn càn, sủa vậy.

Thế nhưng, Lê Mai Trang còn lên báo nói rằng, "sự việc tới lúc này không còn mang tính chất cá nhân nữa mà có dấu hiệu bị kẻ xấu lợi dụng để bôi nhọ chính quyền".

Từ bao giờ, việc lên án, phê phán thói hư tật xấu, thói lộng quyền của cái thứ gọi là quan chức như Lê Mai Trang lại là bôi nhọ chính quyền? Hay là cái chị Lê Mai Trang này muốn tuyên bố chị là chính quyền, chính quyền là chị?! Nếu mà như thế thì chẳng ai rành mà đi bôi nhọ. Bởi có ai đi bôi nhọ vào một đống phân bao giờ!?