Phục vụ dân Hồi trưa, tôi dọn dẹp lau chùi tủ sách, rơi ra cuốn Tắt Đèn của nhà văn Ngô Tất Tố. Buồn tay giở xem, trúng ngay đoạn chị Dậu ra đình lạy lục xin lý trưởng đóng triện vào cái giấy bán con bán chó để cứu chồng. Chị ta nói hết nước hết cái nó cũng không chịu đóng, cuối cùng phải mất cho nó cả thảy 2 hào, bởi "triện của ông không phải củ khoai" mà cho không mày. Khi tôi học cấp 2, nhà trường lên án rất dữ bọn cường hào lý dịch này, nhất là chi tiết ăn cả mồ hôi nước mắt dân, chà đạp nỗi đau của dân. Các thầy giáo đồng thời liên hệ chế độ ta tươi đẹp, chính quyền và cán bộ phục vụ nhân dân vô điều kiện. Đó là ưu việt của chế độ XHCN. Chúng tôi tin như vậy. Mà thực, hồi tôi ra ủy ban xã xác nhận lý lịch và cắt hộ khẩu để đi học, ủy ban cũng đóng dấu và chả lấy xu nào. Giờ thì khác. Vụ ủy ban phường Văn Miếu ở Hà Nội giống hệt tên lý trưởng củ khoai nói trên. Mà nói đâu xa, chúng ta cứ đem bất cứ thứ giấy tờ nào ra ủy ban phường-xã chứng nhận hoặc sao y là bị họ tính tiền, gọi là lệ phí. Chúng ta đóng thuế nuôi họ làm việc nhưng hở ra là họ móc túi ta. Họ nói là chính quyền nhân dân, phục vụ nhân dân nhưng họ bóp nặn dân từng tí một. Cái gì cũng phải tiền. Không có tiền thì đừng bước chân vào ủy ban. Mà nhân vụ sao y này, tôi muốn hỏi các vị ủy ban về việc luôn bắt dân phải nộp 1 bản. Tôi sao y cho tôi chứ có sao cho các vị đâu. Còn nếu để kiểm tra trong trường hợp có xảy ra sự gì về sau thì cứ giở sổ sách ra, biên ghi đầy đủ, ký rõ ràng, làm sao phải giữ 1 bản cho chật tủ. Mỗi ngày giữ hàng trăm bản, chả mấy lúc lại réo bà ve chai xử lý hàng tồn, đó là chưa kể rất tốn phí tiền của dân, chỉ béo mấy anh photocopy thôi. So với chính quiyền tôi biết hồi còn bé thì chính quyền bây giờ là bước thụt lùi. Suy thoái ở đấy chứ ở đâu mà cứ phải lý luận, hở mấy ông đảng. Đấy, có nhiều thứ vô lý thế đấy mà đám dân chúng ta cứ nín nhịn chịu đựng, họ càng đè đầu cưỡi cổ, không bao giờ ngóc lên được. Thông cào

"Ô DÙ" CHỈ CHE CHO NGƯỜI CÓ QUYỀN!

Văn hoá ứng xử là một vấn đề thiếu hụt cực kỳ nghiêm trọng trong nếp sống của người Việt, đặc biệt là từ phía các quan chức. Cái sự quan cách vẫn còn nặng nề và dường như nó vẫn chưa được cải thiện cho đến nay.

Tri ân công lao các Mẹ Việt Nam Anh Hùng dưới trời mưa lớn, nhưng các mẹ mặc áo mưa giấy đỡ lấy bằng khen trĩu nặng trên đôi tay gầy mòn, còn ông Thủ tướng đứng vỗ tay dưới chiếc ô che của một người tháp tùng.

Hãy nhìn Thủ tướng Shinzo Abe của nước Nhật quỳ gối trước các nạn nhân trong thảm hoạ năm 2014 để thấy được văn hoá ứng xử giữa người đứng đầu nội các của mộ cường quốc Chấu Á thân thiện và tình người đến thế nào.

Trước đó, năm 2012, Tổng thống Obama cũng đến thăm các nạn nhân vùng thảm hoạ của cơn bão Sandy và chia sẻ nỗi đau với người dân nơi đây bằng cái ôm siết chặt.

Theo các bạn thì bức tranh này có là sự cường điệu những gì ở Việt Nam không? Nếu là cường điệu thì với xu hướng hiện nay, nó cũng sẽ là hiện thực của tương lai gần khi mà quan trí thấp kém, không là tấm gương cho dân chúng. Họ luôn phát biểu ngô nghê thậm chí là kì cục nơi hội nghị, họ thể hiện sự cửa quyền chẳng những nơi công sở mà ngay giữa đường, giữa chợ. Quyền cao chức trọng không hề ngăn họ văng tục chửi bậy, cầm đá đập phá tài sản người khác. Trong thế giới ảo thì cả một đội quân ăn lương 3 triệu, sẵn sàng nhục mạ, chửi bới những người có ý kiến phản biện mà không hề đưa ra một lý luận gì có chút suy nghĩ. Nhìn ra chúng rất dễ. Avatar, hình cover thường để hình vớ vẩn. Tức là chúng không hề tự hào về việc mình làm, muốn ẩn danh, không hề chịu trách nhiệm với những phát ngôn bẩn thỉu và ngu xuẩn của mình. Với cách hành xử ấy, bọn chúng sẽ rơi vào bi kịch đen tối của tâm lý. Tự chúng đã khinh bỉ mình rồi.

Trong khi ấy, đa phần trí thức thì im lặng, hưởng sự yên bình trong ngôi nhà, trên vị trí được ban phát và tự hào về sự khôn ngoan của mình. Họ giữ cái "trí" và cái "thức" để cho mục đích cao cả nhất là để chăm sóc nồi cơm của mình.

Bạo lực học đường, bạo lực đường phố, bạo lực gia đình, tiếng chửi bậy tràn lan trong thế giới thực và thế giới ảo, sự dối trá, hèn nhát và hung hăng lên ngôi, sự tử tế, sự trung thực, lòng cao thượng lép vế... Đây chính là cái chết về văn hoá, mà khi đã chết về văn hoá thì mọi cao ốc, mọi chỉ số kinh tế đều là vô nghĩa.

Hình tràn lan trên mạng, chẳng biết tác giả là ai mà đề nguồn.

Những chuyện kiểu như cán bộ bẻ hoa rồi nạt nộ người chụp hình, đỗ xe sai chỗ cản trở giao thông rồi dùng quyền gọi cấp dưới ra ne nẹt người dân, ông tướng chửi bây, sỉ nhục cảnh sát khi chính mình vi phạm giao thông, ông bác sỹ, giáo sư, phó giám đốc một viện lớn nhất nhì nước cầm gạch đập vỡ gương kính ô tô của một người nước ngoài, chỉ vì người ấy đỗ chắn lối vào nhà mình, rồi cả những lời chửi rủa và sỉ nhục vô cớ trên mạng xã hội đã khiến môi trường sống của chúng ta trở nên vô cùng xấu xí.

Chúng ta có thể đã quen, có phần lì đòn và thậm chí là vô cảm với những sự điều xấu xí ấy nhưng còn thế hệ trẻ, những đứa bé với tâm hồn trong trắng và nhận thức đơn giản về xã hội, chúng sẽ ra sao khi mới bước ra đời? Tôi nghĩ chúng có thể sẽ bị sốc bởi những hành xử xấu xí ấy. Còn nếu chúng không có phản ứng gì thì lại còn đáng lo ngại hơn nữa. Nói gì thì nói, hàng ngày phải nghe, phải đọc và nếu là đối tượng chịu trận của những lời chửi rủa thì tâm hồn con người ta chắc chắn sẽ bị đè nặng và cuộc sống sẽ mất hết vẻ đẹp đáng ra phải có. Do vậy, hơn bao giờ hết xã hội này cần những nụ cười thân ái, cần những hành động nho nhỏ đẹp đẽ. Những điều đẹp đẽ nho nhỏ ấy sẽ như những hạt giống tốt đẹp được nhân lên và lan toả. Những điều ấy không phải cho chúng ta, thế hệ lỡ thì, quá khứ đầy rẫy những nỗi buồn và những kỉ niệm dang dở mà là cho thế hệ trẻ. Chúng ta sinh ra trẻ con nhưng nếu không trao được cho chúng một thế giới vui tươi, không cho chúng những kỉ niệm đẹp thời thơ ấu thì tất cả sẽ chỉ là vô nghĩa, và tâm hồn chúng ta sẽ nặng nề khi biết rằng con cái sẽ lại phải căng mình mà sống trong một xã hội bất ổn và xấu xí. Hàng ngày trong chốn dân đen có bao việc đáng buồn xảy ra, nhưng họ là dân đen ít học, còn những vị quan chức, các vị là những người có địa vị cao, được học hành tử tế mà còn có những hành xử xấu xí như vậy thì chiếc la bàn xã hội này biết hướng vào đâu để đi tới văn minh? Giờ đây, tôi không lo lắm về dân trí, mà lo về quan trí. Bởi quan trí sẽ quyết định dân trí. Sinh ra làm cán bộ, quan chức không có nghĩa là có quyền nạt nộ dân. Các vị hưởng đồng lương từ tiền thuế dân đóng và các vị được chọn để phụng sự nhân dân, để cống hiến trí tuệ, sức lao động để đất nước đi lên, chứ không phải để góp phần vạch thêm những nét xấu xí của bức tranh xã hội.

Thử nghĩ xem, với một ông tướng làm đại biểu quốc hội, rồi một bà phó chủ tịch quận của thủ đô, với chức vụ họ có họ đã cư xử như những kẻ vô văn hoá và làm xấu đi hình ảnh của con người được giáo dục.

Họ cũng là con người, và chiếu rọi vào những hành vi họ đã làm một cách công khai như thế, họ sẽ giáo dục con cái họ như thế nào, nói với người thân họ và truyền tai đồng nghiệp họ những gì và bắt ép cấp dưới của họ phải làm những việc ra sao?

Dần dần văn hoá được hình thành từ thói quen hành xử của đám đông khi nó đủ lớn. Vậy thứ văn hoá ấy có hữu ích gì cho con người và sự phát triển đất nước hay nó sẽ huỷ hoại nhân cách con người? Tạo ra những thế hệ ngông cuồng, ngu dốt và ngày càng mất đi phẩm giá làm người vì những nhận thức lệch lạc nhe vậy?

Mọi người thấy rồi đấy. Rõ ràng là một hành vi vi phạm về luật giao thông đường bộ, đã không hành xử cho đúng lại còn huy động cả chính quyền cơ sở của một phường ra trông xe đỗ trong tình trạng vi phạm để đi ăn trưa. Sau còn mời người dân phản ánh lên bắt họ xin lỗi. Và giờ bà phó chủ tịch quận này còn chưa chịu dừng lại để suy nghĩ về hành vi và chịu chế tài theo luật pháp, thì lại lên báo chí thanh minh và cho rằng một số kẻ lợi dụng sự việc này để chống đối, bôi nhọ chính quyền.

Bà ta đã đồng nhất cá nhân bà ta với bộ máy chính quyền. Bà ta coi sai phạm của mình cần được bảo vệ và che chở bởi bộ máy chính quyền. Và ai lên tiếng để phản đối thì là chống đối lại chính quyền.

Tôi thử hỏi, người ta lợi dụng ngôn từ và mang bình phong chính quyền ra để đe doạ người dân mà lấp liếm cho sai phạm của chính cá nhân họ từ khi nào vậy? Họ muốn tuyên bố kết tội luôn bất cứ người nào lên tiếng phản đối hành vi mà chính hành vi ấy làm xấu đi chính quyền liêm chính của ông Thủ tướng đang muốn kiến tạo, đó là liêm chính, minh bạh và kiến tạo.

Ông thủ tướng khi thấy sai mà còn lên tiếng xin lỗi và sửa sai. Nhưng bà này chỉ là một phó chủ tịch quận nhưng hung hăng và nất chấp cả luật pháp hay lỹ lẽ, những điều tuân thủ của cán bộ, công chức, lên tiếng doạ nạt những người không dung chứa hành vi ngang ngược của bà ta.

Quả là ngỗ ngược và làm xấu đi hình ảnh của chính quyền.

GỬI CHỊ TRANG

Chị Trang à, đấy mới là chị đi ăn Bún mà chị đã lôi cả mấy thằng đệ tử ngoan như chó cún bỏ cả công việc vội đến mức phóng xe honda không cả kịp đội nón bảo hiểm để ra phục vụ Quý bà. Thế mà chị đi ỉa trong Toilet mà không may bị giấy nhà WC nó rơi bể đầu chắc có lẽ chị phải hô hào cả hệ thống chính trị Quận Thanh Xuân vào cuộc đấy chị nhỉ?

Cái gì mà không hay, không tốt, đi ỉa không chùi nổi đít thì chị cũng đổ lỗi cho hai chữ "PHẢN ĐỘNG", mấy ngày qua chị có biết hơn 50 triệu tài khoản facebook trên mạng xã hội khắp trong và ngoài nước họ khinh bỉ thậm chí chửi rủa chị là một cán bộ mẫu mực về văn hóa như thế nào không?

Ai cũng vậy, ai cũng có thể sai, bởi 5 ngón tay có ngón dài ngón ngắn, không ai trọn vẹn cả, thế nhưng biết mình sai hãy nên sửa sai và nhận lỗi ai cũng nể phục và dung tha. Đằng này Chị rõ ràng đã sai mà lại không thèm nhận cái sai về mình, chị còn bảo thủ hách dịch cửa quyền cậy thế. Hết chị hù dọa người dân, lại đến thằng sai nha đầu đất của chị nó đến dọa người ta, bắt người ta phải xin lỗi chị, phải chăng chị chưa là mẹ của dân chị Trang ạ.

Đây mới chỉ là một con nòng nọc trong cả một đám ruồi bu, chị mới chỉ là cái chức phó như chó trông quận thôi mà đã thành đanh đỏ mỏ, vậy mai này chị lên cao hơn nữa chắc kẻ hầu người hạ của chị phải tôn chị bằng Võ Tắc Thiên đời nhà Đường bên Trung quốc. Mà đã khi là Võ Tắc Thiên của thế kỷ 21 rồi thì chắc chị sẽ hiện nguyên hình một con quái vật chứ chẳng phải là chị Trang bây giờ nữa nhỉ?

Quan nhất thời, dân vạn đại, đã làm văn hóa thì nên giữ cho mình cái nét văn hóa, dù sao hơn nữa mình cũng lại phụ nữ, người ta vẫn nói dù có oai phong mấy đi nữa thì phụ nữ cũng đái chẳng qua được ngọn cỏ đâu. Vậy nên lẫm liệt làm gì, đi ra đường còn có người nể trọng, bề tôi nó tâm xà khẩu phục, chồng con cũng rạng danh rằng có vợ, có mẹ làm chức Phó chủ tịch Quận, hiền đức nhân từ bạn bè quý mến. Về đến nhà hàng xóm không lườm, không nguýt, có dịp về quê bà con chòm xóm Can Lộc sum vầy hỏi thăm trầm chồ khen ngợi.

Giờ chị đi xa quá, làm chính trị là thế đấy chị Trang ạ, trượt chân vớt được chứ vượt miệng khó lắm, miệng lưỡi thế gian, tuy chị không đẹp cũng lại chẳng xinh nhưng mỗi người tô son điểm phấn thêm cho chị giờ chẳng khác chi chuyện Làng Vũ Đại.

Tôi thấy chuyện rất nực cười rằng chị cho là mọi người xuyên tạc chị, bôi nhọ chị, phản động này nọ, nhưng thật ra tôi thấy toàn người tử tế thậm chí hàng xóm, có người còn cùng trong cơ quan chị nhảy vào chửi chứ chẳng ai bênh chị đâu. Mà xấu chàng thì hổ ai, chị có đẹp đẽ lắm đâu mà nhọ với đen, bôi cũng không nhọ thêm được chút nào cả, bởi tư duy người lãnh đạo và hình ảnh phụ nữ của chị đâu có còn để mà bôi chị Trang nhỉ..?

Mong chị hãy thật bình tâm, hãy thành thật nhận lỗi từ đáy lòng mình, quay đầu là bờ dù nó đã muộn.

Nam Việt

http://www.baomoi.com/pho-chu-tich-quan-thanh-xuan-de-nghi-dieu-tra-tin-nhan-khung-bo/c/22775406.epi

Bôi nhọ đống phân!?

Lê Mai Trang là phó chủ tịch quận Thanh Xuân, Hà Nội. Đó là một chức quan mà trong mắt tôi chỉ là loại cỏn con, chẳng đáng để mắt tới. Thế nhưng, chức thì bé mà Lê Mai Trang lại ảo tưởng mình là cha mẹ thiên hạ. Chị ta chơi ngông, đi ăn trưa cùng nhân viên, rồi cho đậu xe chắn lối đi. Khi người dân ra góp ý thì chị rút điện thoại ra huy động "cả hệ thống chính trị", từ chủ tịch phường đến công an phường ra trông xe cho chị ta ăn bát bún.

Có lẽ Lê Mai Trang nghĩ rằng, nơi chị đậu xe thuộc địa bàn chị đang quản lý, đất này là của chị, chị thích thì chị đậu, không những không ai dám làm gì mà thậm chí còn có lực lượng những người hưởng lương bằng tiền thuế của nhân dân phải ra trông xe phục vụ cả việc ăn uống của chị.

Cho dù chị cố cự cãi đến thế nào đi nữa thì những hành động của chị đã biểu hiện không thể rõ hơn một thái độ coi thường nhân dân, ngồi sổm lên pháp luật, lộng quyền vượt quá giới hạn chịu đựng của con người. Chỉ trong xã hội rừng rú mới chấp nhận sự tồn tại của cái gọi là quan chức như Lê Mai Trang. Xã hội văn minh, loài người văn minh, không bao giờ chứa chấp một thể loại công bộc láo lếu, mở miệng ra là cãi nhem nhẻm, hệt như gái đĩ già mồm.

Lẽ ra, nếu còn là con người thì phải nghĩ làm sao cho cha mẹ sinh mình, chồng mình, con mình bớt xấu hổ, nhục nhã vì mình. Nếu còn là con người thì phải biết nói lời xin lỗi rồi câm miện lại. Người khác súc vật ở chỗ không cắn càn, sủa vậy.

Thế nhưng, Lê Mai Trang còn lên báo nói rằng, "sự việc tới lúc này không còn mang tính chất cá nhân nữa mà có dấu hiệu bị kẻ xấu lợi dụng để bôi nhọ chính quyền".

Từ bao giờ, việc lên án, phê phán thói hư tật xấu, thói lộng quyền của cái thứ gọi là quan chức như Lê Mai Trang lại là bôi nhọ chính quyền? Hay là cái chị Lê Mai Trang này muốn tuyên bố chị là chính quyền, chính quyền là chị?! Nếu mà như thế thì chẳng ai rành mà đi bôi nhọ. Bởi có ai đi bôi nhọ vào một đống phân bao giờ!?

Quan cộng sản ai cũng là vua con cả. Nhìn họ hống hách, ngang tàng mà buồn cười, vì đó chẳng qua là một đám nhí nhố, nhố nhăng, chẳng ai chuyên nghiệp.

Bộ máy đảng của họ chỉ đào tạo và dung dưỡng những kẻ thượng đội hạ đạp, không phải mới đây, mà từ lúc họ cướp được chính quyền rồi ngồi chễm chệ trên đầu cổ dân đen.

Bộ máy ấy chính là sản phẩm của những Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Kim Nhật Thành, Fidel Castro, vân vân, mà trong số những kẻ đó có ai biết thượng tôn pháp luật và tôn trọng nhân quyền đâu!

Bởi vậy cho nên đọc tin tức hằng ngày về những chuyện hống hách ngang tàng như thế không thấy lạ, mà càng thấy vui vui, như xem đám xiếc rẻ tiền diễn tới diễn lui mấy trò khỉ do các Tề vương truyền lại.