VỤ XẢ SÚNG TẠI LAS VEGAS : KHỦNG BỐ HAY KHÔNG KHỦNG BỐ ?

Vụ xả súng khiến hơn 50 người thiệt mạng và hơn 500 người bị thương diễn ra tại một lễ hội âm nhạc đồng quê (country music) tại Las Vegas (Bang Nevada – Mỹ) vào đêm 01/10 vừa qua, vẫn đang được các cơ quan chức năng Hoa Kỳ gấp rút điều tra và chưa có kết luận cụ thể về vụ việc.

Hung thủ được lực lượng cảnh sát Las Vegas tạm thời cho là Stephen Paddock, một công dân Mỹ 64 tuổi người bang Nevada. Cảnh sát cho biết, Paddock đã mang theo mình “một lượng lớn súng đạn”, và đã xả súng vào đám đông người dân đang tham dự lễ hội âm nhạc đồng quê từ một căn phòng trên tầng thứ 32 của khách sạn Mandalay Bay, ngay gần nơi tổ chức nhạc hội. Cảnh sát bao vây, sau đó xâm nhập vào phòng và phát hiện Paddock đã tự sát.

Cũng giống như các vụ khủng bố hay thảm họa đẫm máu trước đây, hiện nay công chúng Mỹ và thế giới đang phải đối mặt với một biển thông tin thực hư lẫn lộn từ vụ xả súng này – vốn được xem là nhiều thương vong nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Trước đó, tổ chức Hồi giáo khủng bố ISIS đã tuyên bố “nhận trách nhiệm” trong vụ xả súng này, đồng thời cho biết rằng Stephen Paddock “đã cải sang đạo Hồi” cách đây vài tháng. Tuy nhiên, nhiều nhà quan sát đã chỉ ra rằng ISIS thuần túy tuyên bố mà không hề đưa ra chứng cứ gì khác.

Hãng tin quốc tế Reuters dẫn nguồn một số quan chức Hoa Kỳ cho biết rằng, các cơ quan an ninh Hoa Kỳ vẫn đang điều tra vụ việc, và cho tới nay chưa có dấu hiệu gì cho thấy có sự liên kết giữa Paddock với bất kỳ tổ chức khủng bố nào. Paddock không có tên trong dữ liệu nghi can khủng bố của Mỹ.

Tạp chí The Atlantic cũng cho biết hiện Cục điều tra Liên bang Mỹ (FBI) nói rằng họ “không tin rằng vụ xả súng có liên quan đến khủng bố quốc tế”. Đồng thời, The Atlantic đặt thêm nhiều câu hỏi về tuyên bố không bằng cớ của ISIS. Tờ tạp chí này xác định rằng: dù ISIS đã ít nhất một lần từng tuyên bố “nhận trách nhiệm” cho một vụ bạo lực không có liên quan gì đến khủng bố, tổ chức Hồi giáo cực đoan này không phải là một nhóm hay “mượn gió bẻ măng, khai man lấy tiếng”.

Tình trạng thông tin chưa rõ ràng như trên tạo điều kiện cho nhiều tranh cãi nổ ra trên không gian mạng xã hội.

Một trong những tranh cãi thu hút được sự chú ý nhất liên quan đến một câu hỏi: tại sao với những thông tin đã có được về hung thủ của vụ việc, về lời tuyên bố của ISIS, mà các nhà chức trách Mỹ vẫn chưa tuyên bố chính thức rằng vụ xả súng thảm sát thường dân này là một vụ khủng bố?

Nhiều cá nhân với định kiến có sẵn về tình trạng phân biệt chủng tộc, ưu tiên người Mỹ da trắng (white privilege) tại Mỹ đã sớm có kết luận rằng, đây chỉ là một ví dụ cho định kiến phân biệt chủng tộc sẵn có của truyền thông và chính quyền Mỹ: khủng bố “chỉ có thể là hành vi của đám da màu”. Tuy nhiên, vấn đề phức tạp hơn thế nhiều.

Câu hỏi liệu rằng một vụ việc có được chính thức xem là khủng bố hay không, hóa ra là một câu hỏi pháp lý, chứ không phải chỉ là vấn đề mức nhận thức của dân chúng và truyền thông tới đâu.

Hai bài báo, một trên Business Insider, một trên National Review, cho chúng ta hình dung rõ ràng hơn về vấn đề pháp lý ở đây:

Trong khi luật liên bang Mỹ (federal law) định nghĩa “hành vi khủng bố” (act of terrorism) theo một cách hẹp, luật của riêng bang Nevada lại định nghĩa “hành vi khủng bố” rộng hơn.

Nếu chiếu theo luật liên bang, thì tuy có khả năng, nhưng vẫn chưa thể gọi vụ xả súng ở Las Vegas là “khủng bố”. Tuy nhiên, nếu chiếu theo luật bang Nevada thì đã có thể gọi vụ việc này là một vụ “khủng bố”.

Theo Bộ luật hình sự Mỹ, một hành vi bạo lực đe dọa tính mạng con người được xem là “khủng bố nội địa” (domestic terrorism) nếu như hành vi của hung thủ “là biểu hiện có mục đích” (appear to be intended) muốn:

(i) đe dọa (intimidate) hay ép buộc (coerce) một cộng đồng dân chúng; hoặc

(ii) tạo ảnh hưởng lên chính sách của một chính phủ bằng hành vi đe dọa hay ép buộc; hoặc

(iii) tác động lên hành vi của một chính phủ bằng việc hủy diệt hàng loạt, ám sát, hay bắt cóc.

Trong khi đó, luật bang Nevada xem một hành vi khủng bố là “bất kỳ hành vi nào sử dụng hay cố gắng sử dụng việc phá hoại, ép buộc, hay bạo lực với mục đích (a) gây ra thương tích cơ thể nghiêm trọng hay gây chết người cho dân chúng; hay (b) gây ra phá hoại lớn, ô nhiễm hay hư hỏng dành cho (1) công trình kiến trúc hay cơ sở hạ tầng, thông tin liên lạc, giao thông, tiện ích hay dịch vụ, hoặc (2) bất kỳ tài nguyên thiên nhiên nào hay môi trường nói chung.”

Tác giả Andrew McCarthy phân tích rằng, trong khi luật liên bang chú trọng vào “mục đích” của hành vi tấn công bạo lực, luật bang Nevada lại đặt nặng chính “tính bạo lực” của hành vi tấn công.

Luật liên bang Mỹ tuy “hẹp” ở khía cạnh định nghĩa hành vi khủng bố qua các “mục đích” cụ thể của hung thủ, nhưng lại khá “rộng” trong khía cạnh nhìn nhận ai là đối tượng của bạo lực khủng bố. Theo đó, nội dung luật dùng cụm từ chỉ chung chung “a government” – một chính phủ bất kỳ, chứ không phải chỉ là “chính phủ liên bang Hoa Kỳ” hay “chính phủ một bang của Hoa Kỳ”.

Điều này có nghĩa là, một hành vi khủng bố diễn ra tại Mỹ với mục đích tạo ảnh hưởng lên chính sách của chính phủ Việt Nam bằng hành vi đe dọa hay ép buộc thì vẫn có thể được luật liên bang Mỹ xem là “hành vi khủng bố”.

Trong khi đó, nhìn sang luật chống khủng bố Việt Nam, chúng ta lại có thể thấy hiện lên một sự ám ảnh rõ rệt về việc bảo vệ chính quyền, với sự bảo vệ giành riêng cho một chính quyền: “chính quyền nhân dân” Việt Nam.

Quay lại vấn đề chính, như thế xét riêng tính bạo lực của hành vi xả súng gây chết người và tạo thương tích cơ thể nghiêm trọng, luật bang Nevada đã có thể xác định hung thủ Stephen Paddock có “hành vi khủng bố”.

Trái lại, theo luật liên bang Mỹ thì chưa thể khẳng định điều đó.

Hiện nay thông tin về hung thủ Stephen Paddock và quá trình thực hiện hành vi phạm tội còn rất ít và chưa rõ ràng. Nên có thể nói là chiếu theo luật liên bang, các nhà chức trách Mỹ vẫn chưa có cơ sở để khẳng định hành vi của Stephen Paddock đã có “biểu hiện cho thấy” ông này “có mục đích” muốn làm một trong ba việc (i), (ii), hoặc (iii) mà luật khủng bố liên bang đã nói ở trên.

Vẫn còn ngỏ một khả năng: Paddock có vấn đề tâm thần, tâm lý, và hành vi bạo lực vừa qua đơn giản là một hành vi bạo lực “không mục đích”. Nếu vậy, Paddock không được xem là “khủng bố”, dù là theo luật bang Nevada hay luật liên bang.

Còn khi đã xác định được rằng tâm thần, tâm lý của Paddock bình thường khi gây ra tội ác, thì phải tùy vào việc Paddock nghĩ gì khi đó, để xác định mục đích của Paddock là gì, có khớp với khoản (i), (ii) hay (iii) theo luật liên bang nói trên hay không.

Như thế, hành xử thận trọng hiện nay – chưa tuyên bố xác nhận khủng bố – của các cơ quan chức năng Hoa Kỳ trong trường hợp này, cho dù có rủi ro là sẽ chịu cáo buộc “phân biệt chủng tộc” như đã nói, vẫn có thể xem là phù hợp với quy trình và nội dung luật liên bang Mỹ.

Tương tự như những gì nhân vật Don Keefer trong series phim truyền hình The Newsroom đã từng nói, liên quan đến vụ xả súng vào một dân biểu Mỹ, rằng “Đó là một con người. Bác sĩ mới có quyền tuyên bố bà ta chết hay không, chứ không phải tin tức truyền hình“, thì ở đây, tôi cũng có thể nói:

“Đó là một con người. Cảnh sát mới có quyền tuyên bố ông ta là khủng bố hay không, chứ không phải tin tức mạng xã hội.”

Theo Luật Khoa.

ĐỨC CHA HOÀNG ĐỨC OANH, GIÁM MỤC KONTUM TRẢ LỜI CÔNG AN VỀ "CỜ VÀNG, CỜ ĐỎ".

Một lần, Ngài đi nước ngoài. Khi đến cơ quan nhà nước nhận hộ chiếu, công an dặn dò Ngài:

- "Ông đi nước ngoài, nhớ đừng chụp hình với lá cờ vàng ba sọc đỏ, nếu không là toi đời ông!".

Ngài đáp ngay:

- "Vậy tôi trả hộ chiếu lại cho các ông, tôi không đi nữa".

Họ ngạc nhiên hỏi ngài:

- "Sao vậy?"

Ngài cười:

- "Chứ nếu đi nước ngoài mà toi đời thì đi làm gì?".

Rồi ngài nói với các ông ấy:

“Này nhé, tôi vào nhà ông, thấy ông để tượng Hồ chí Minh với lá cờ đỏ, tôi có bảo ông đem đặt chỗ khác không? Đến nhà người ta ai mà làm thế. Ở nước ngoài, nơi tôi đến có lá cờ vàng, chẳng lẽ tôi bảo họ đem đi chỗ khác cho tôi ngồi và chụp hình à?"

Ngài nói tiếp, lý luận sắc bén:

"Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây, vậy các ông có ghét Tàu và Tây lắm không? Tôi thấy mấy ông lãnh đạo vẫn đứng chào cờ Trung quốc, chào cờ Pháp, Mỹ đó thôi. Vậy tại sao lá cờ vàng của anh em người Việt mình mà các ông căm ghét đến thế?"

Còn nữa, hàng năm chúng ta đón bao nhiêu Việt kiều, nhận bao nhiêu tiền họ gửi về, sao lại phải lúc nào cũng căm ghét cờ của họ?"

Ngài nói thêm, như lời tâm sự, nghe rất xúc động:

- "Năm 1954 gia đình tôi di cư vào Nam. Gia đình tôi sống được và tôi lớn lên, ăn học là dưới lá cờ vàng. Nếu các ông di cư năm ấy thì các ông cũng thế thôi!"

Nghe những lời vô cùng hợp lý như thế, chắc họ bất ngờ và ngượng ngùng lắm nên cuối cùng họ bảo: "Thôi ông cứ đi…"

BẢN CHẤT

Nghị quyết là gì? Là quyết định kế hoạch hành động của một tổ chức được biểu quyết thông qua hội nghị của tổ chức đó. Trong ĐCS, nghị quyết là một bộ khung chi phối hành động nhà nước theo nguyên tắc "tập trung dân chủ". Vậy nguyên tắc "tập trung dân chủ" là gì?

Nguyên tắc cốt lõi của cái gọi là "tập trung dân chủ" là quyết định của tổ chức Đảng cấp trên là bắt buộc với các tổ chức Đảng cấp dưới, và cuối cùng là bắt buộc mỗi đảng viên phải chấp hành.

Mỗi vấn đề của ĐCS được thảo luận trong đại hội Đảng để cho ra nghị quyết. Sau khi có nghị quyết, mỗi đảng viên phải chấp hành nghiêm chỉnh nghị quyết, không được truyền bá ý kiến trái với nghị quyết. Đảng viên dù có ý kiến khác khi phát biểu công khai vẫn phải nói theo nghị quyết chứ không được theo ý mình.

Như vậy nguyên tắc "tập trung dân chủ" là một nguyên tắc cực kỳ độc tài, nó đè bẹp mọi ý tưởng tiến bộ trong lãnh đạo các cấp của bộ máy nhà nước. Nếu lãnh đạo trong BCT ngu dốt, thì sự ngu dốt đó truyền vào nghị quyết Đảng, thông qua cái gọi là "nguyên tắc tập trung dân chủ" nó tàn phá sự sáng tạo trong quản lý của lãnh đạo địa phương tạo thành tình trạng cá mè một lứa. Buông xuôi theo nghị quyết. Đấy là lý do tại sao đất nước này bị tàn phá không có điểm dừng.

Mỗi năm cứ 2 lần, cứ 6 tháng ĐCS lại họp một lần để tổng kết công tác triển khai nghị quyết, họ gọi là Hội nghị Trung Ương. Lần nào cũng thế, sự yếu kém của đảng viên nắm giữ trọng trách trong bộ máy nhà nước đều có chỗ để đổ thừa. Họ đổ thừa làm đúng nghị quyết thì chẳng có lý do gì họ bị kỷ luật cả. Ta thấy người CS hay đổ thừa cho "cái quy trình" để chạy tội. Mà "cái quy trình" đó là từ đâu mà ra? Từ những quy định quái gở được sinh ra để triển khai nghị quyết chứ đâu.

Tổng kết việc triển khai nghị quyết chỉ là cái cớ, vì mọi thứ đều làm theo nghị quyết, đều đúng quy trình, đều đúng chủ trương đảng kia mà? Vậy họ họp Hội nghị Trung Ương thực chất là để làm gì?

Thực chất Hội nghị Trung Ương là để chia lại cổ phần quyền lực sau một thời kỳ đấu đá. Lần trước là xử Đinh La Thăng. Nay đến hội nghị kỳ này cũng thế, ghế của Đinh Thế Huynh được chính thức trao ai? Rồi ghế bí thư Đà Nẵng được chính thức trao ai? Rồi vv và vv, nói chung nó là lễ công bố trao ghế cho cá nhân nào thuộc phe cánh nào sau 6 tháng đấu đá.

Trong 6 tháng tiếp, các nhóm sẽ tiếp tục đấu đá chí tử để có được ghế cho kỳ hội nghị tới. Và cứ như thế, các phe cánh trong ĐCS sẽ đấu đá nội bộ miết không ngừng nghỉ. Nó là một đặc tính không thể thiếu của đảng này. Chính vì lẽ đó mà ĐCS chả còn đâu sức lực và trí lực để làm chính sách phục vụ nhân dân, và cũng chẳng còn sức lực trí lực đâu mà chống ngoại xâm. Đấy cũng là một phần lý do giải thích vì sao họ hèn với giặc ác với dân.

BẮT CHUỘT CHẲNG HAY CHỈ TÀI ỈA BẾP. Đó là câu ngạn ngữ chỉ một người vào việc chính của mình thì dở, nhưng rất giỏi vẽ vời những việc tinh tinh binh. Những ai ở nước ngoài về đều dễ nhận thấy ở ta, việc sơn, đắp vạch giảm tốc là vô tội vạ. . Chỗ cần cũng làm, chỗ đường thẳng thớm, tầm nhìn rộng như đoạn Tân Châu- Tây Ninh, cách Tây Ninh chừng 10 km trong video cũng vậy!. . Khi viết cuốn “Thay vua vi hành” tôi để tâm rất kỹ vụ này và phát hiện ra một chi tiết rất thú vị. Đó là khi qua đây, xe hơi chạy chậm lại, kể cả đến 30km/h cũng vậy, càng chậm càng xóc, rất khó chịu. Lúc này , nếu "chấp hành" vạch sơn, đi chậm lại thì những người đi xe, kể cả người đi bệnh viện, trẻ em đều bị hành như nhau, cứ nảy tưng tưng lên, phương tiện rất mau hư hại. Nhưng chạy nhanh trên 60km/h thì…hết dằn, hết xóc ngay. Thời gian bị hành qua rất nhanh.Cánh tài xế chọn cách này. Như vậy, ta thấy tính vô dụng của mớ vạch này!. Nhưng, nếu tính trên toàn mạng giao thông quốc gia, mỗi năm riêng khoản đắp vạch này tiêu tốn không ít hơn 100 tỷ đồng!. Máy ông thiết kế giao thông, mấy ông làm dự án kẻ vạch có ý kiến gì không khi xem thực tế này?. Hãy trả lời tôi!. 4/10/2017 ( viết trong khi chờ bài chính về BOT, kỳ 2) Huy Cường. &&&&&&&&&&& Chieu Chieu NguyênCù Thị Thanh HuyềnĐăng BìnhBinh Minh NguyenNguyễn Binh NguyênHoàng Đình QuangNgọc TrầnTrần Việt DũngTran Nhat Minh Trần Trung HưngTrần HưngHoang LinhĐại học Giao Thông Vận Tải Giao Thông Đô Thị

NHÀ THƠ TRẦN MẠNH HẢO GIỚI THIỆU THƠ: EM LÀ ĐÔI MẮT” TẬP THƠ LỤC BÁT CỦA NHÀ THƠ KHIẾM THỊ NGUYỄN VIỆT ANH LẠI LÀM TÔI NGẠC NHIÊN _______________________________________

Năm 2014, khi nhà thơ khiếm thị Nguyễn Việt Anh in tập thơ lục bát ( mỗi bài chỉ 4 câu), chúng tôi ( TMH) đã viết bài khen nhan đề : “ Mặt trời khiếm thị vào thơ” ( các bạn muốn đọc xin vào : google.com, đánh tên bài viết của TMH trên, sẽ đọc được)

Nay, Nguyễn Việt Anh lại gửi tặng tôi tập thơ lục bát 4 câu có nhan đề : “ Em là đôi mắt” ( NXB Hội Nhà văn 2016). Tôi đọc và rất thích tập thơ này.

Xin trích bài : “Lưu lạc”

“Nào đâu cứ phải bôn ba Chỉ cần ở tại ngôi nhà thân yêu Vào ra sớm sớm chiều chiều Đủ lưu lạc giữa bao nhiêu nẻo đường” ( trang 51)

Nên nhớ tác giả bài thơ trên là một người mù. Anh đi đâu cũng cần phải có cây gậy hay người khác dẫn đường. Nhà thơ nhìn cuộc đời bằng tâm nhãn. Ba câu đầu của bài thơ mới là kể; câu thứ bốn mới vỡ òa ý tưởng, lênh láng cảm xúc. Hóa ra nhà thơ mù lưu lạc trong ngôi nhà mình, lưu lạc trong chính tâm hồn mình. Bóng tối cô anh đặc lại như thạch.

Anh ngồi trong chính mình mà còn lạc, còn thấy vô biên, thấy hư vô, hư ảnh, hư hình…Tưởng là tĩnh mà động, tưởng mà ngồi mà bay, tưởng rằng một mà muôn; cái vi mô đã thành vĩ mô và ngược lại. Nguyễn Việt Anh không viết bằng mắt. Anh viết bằng hồn. Chừng như người đọc anh cũng cần phải có tâm nhãn mới nhìn ra trong bóng tối lục bát của anh cái lục căn, lục bình, lục lạc, lục tung, lục lọi của hư vô và nỗi chết.

Tôi yêu câu thơ thứ tư trong các bài lục bát bốn câu của Nguyễn Việt Anh. Trong bài “ Mấy khi”, nhà thơ mù kể ra chuyện anh được về quê, ra bờ sông hóng gió :

“ Mấy khi có dịp về quê Ra sông hóng gió thỏa thuê cả ngày Ta ngồi như một gốc cây Nghe trên da thịt trổ đầy tuổi thơ” ( trang 37)

Hóa ra, khi chúng ta ngồi lặng trên mặt đất, chúng ta cũng chỉ là một gốc cây. Nhưng là một gốc cây của Phật, của Chúa, của linh cảm thi sĩ tuyệt vời. “Nghe trên da thịt trổ đầy tuổi thơ” là một câu thơ có dấu hiệu thiên bẩm, người sáng mắt làm sao viết nổi ?

Bạn ơi, bạn muốn thành một thi sĩ lớn, bạn hãy biến mình thành một cái cây của Nguyễn Việt Anh, cái cây trổ đầy tuổi thơ, tuổi của thiên đường xưa bé. Chao ôi là những cây người, xum xuê những thiên thần tí hon chồi biếc. Ai bảo nhà thơ mù không nhìn thấy gì ? Anh nhìn thấy cái sâu vô cùng của bản thể vũ trụ bằng cái nhìn thiên sứ !

Trong nhóm những bài thơ lục bát hai câu cuối sách, chúng tôi như mê đi khi tìm thấy câu này của thi sĩ Nguyễn Việt Anh :

“ Thức mà đơn độc xanh tươi Chẳng thà mê sảng cùng người tàn phai” ( trang 68)

Có những “đơn độc xanh tươi” trên đời này đấy, thưa các bạn. Nhà thơ mù đã nhìn thấy những cô đơn xanh biếc. Trái đất chúng ta là một tinh cầu cô đơn xanh biếc trong vũ trụ xa xanh thăm thẳm khôn cùng. Về bản thể, tâm hồn chúng ta dù đang có tình yêu, có gia đình, hình như cũng chỉ là một tinh cầu “đơn độc xanh tươi” ?

Nguyễn Việt Anh từng có tuổi thơ và tuổi học trò sáng mắt. Năm anh mười lăm tuổi, nhà thơ bị căn bệnh lạ mang đi đôi mắt. Tuy vậy, đến tuổi trưởng thành, anh vẫn có vợ có con. Nhưng rồi cô vợ đã từ bỏ cha con anh mà đi mất vào cõi đời mù tăm, bỏ anh lại cho cây gậy dẫn đường. Nhà thơ rơi vào hai lần cô đơn. Con người càng cô đơn càng tỉnh táo.Cho nên thi sĩ mới mơ được mê sảng, được tàn phai cho thoát nỗi cô đơn. Hóa ra còn có những “tàn phai” hạnh phúc ? Xin được chia sẻ cảm giác tươi xanh trong héo úa của thi sĩ trong bài “ Không đề 2” :

“Đột nhiên phố xá lặng im Lòng ta cũng bất giác chìm lắng theo Gió lơ đãng thổi qua chiều Một vài héo úa ít nhiều tươi xanh” (trang 27)

Chúng ta có thể sống thiếu cơm, thiếu nước trong nhiều ngày. Nhưng chúng ta không thể thiếu dưỡng khí và hi vọng trong năm phút.Trong tuyệt vọng, thi sĩ tìm thấy hi vọng. Trong héo úa, nhà thơ khiếm thị tìm thấy tươi xanh. Anh thanh lọc lá vàng tìm ra chồi non. Câu thơ hay làm ta thẫn thờ buồn vui lẫn lộn mãi trong vu vơ, trong thông cảm và trong bối rối : “Một vài héo úa ít nhiều tươi xanh”

Hãy xem Nguyễn Việt Anh nhìn mưa trong tâm hồn mình khi nghe tiếng mưa đêm ngoài song cửa :

“Mưa đêm chợt đến chợt đi Khoảng sân trước cửa nghĩ gì mà rêu Ánh trăng hắt xuống đìu hiu Tự nhiên sờ sợ những điều chưa qua” ( Mưa đêm trang 6)

Đêm với ngày với người thi sĩ mù cũng chỉ là bóng tối. Và mưa và ánh trăng cũng tối như vệt rêu trước sân, chỉ bàn chân anh cảm thấy. Câu thơ bâng khuâng lạ, cắc cớ lạ, sao mà lòng trai cũng tưởng đã xanh rêu : “Khoảng sân trước cửa nghĩ gì mà rêu” …

Cảm thương cái sân trước cửa buồn quá, cả nghĩ quá mà hóa rêu cho anh làm thơ. Mưa và rêu có nghĩ gì đâu. Chỉ hồn thơ anh cô đơn quá mà nghĩ ra cái điều trơn trượt ấy. Một thế giới tĩnh lặng và bất an với một người không còn đôi mắt, phải nhìn bằng tay, nhìn bằng chân và nhìn bằng thính giác của thời gian đang đến vây bủa anh trong buồn thương hũ nút : “ Tự nhiên sờ sợ những điều chưa qua”…

Anh, người thi sĩ mù nghi ngờ chính sự tồn tại của mình. Anh viết hay là cái bóng viết ? Cõi mung lung có có không không này đang ú tim anh hay anh đang chơi trò bịt mắt bắt dê chính mình :

“Đôi lần thoáng hiện trong ta Thân hình buốt giá như là mùa đông Bồn chồn tay gối mung lung Đang còn mình đấy mà không thấy mình” ( Mung lung, trang 7)

Chàng thi sĩ như con ếch số phận đào bóng tối ra để trú đông hay bóng tối đang đào anh ra từng hố hầm ảo ảnh để neo vào thời gian, đặng nghi hoặc chính mình ? Ta có thực không ? Ánh sáng có thực không ? Tất cả chúng ta, hầu như vẫn thường tự hỏi mình như chàng thi sĩ chung thân bóng tối này tự hỏi : “Đang còn mình đấy mà không thấy mình” ! Chao ôi là cái chàng Hamlet của Shakespeare mắt nhìn sáng rực mà vẫn mang một tâm hồn mù, đã liên tực tự hỏi mình : “ To be or not to be” ( tồn tại hay không tồn tại)…

Khi chơi thuyền trên Hồ Tây, Nguyễn Việt Anh viết :

“Đền đài lầu gác nguy nga Chìm trong giấc mộng xa hoa đáy hồ Hãy nhè nhẹ mái chèo khuya Kẻo làm sống dậy ngôi vua một thời” ( Chơi thuyền ở Hồ Tây, trang 11)

Chèo nhẹ thôi bạn ơi, để các triều vua dưới đáy hồ yên ngủ. Thi sĩ thương giấc nghìn năm lịch sử bị đánh thức. Đi nhẹ chân thôi các bạn ơi, kẻo ông cha nằm dưới đất mất ngủ ! Chừng như các triều vua, chừng như linh hồn ông cha không ngủ dưới hồ, không ngủ trong đất mà đang yên giấc trong hồn ta ?

Trùm lên những dòng thơ Nguyễn Việt Anh là nỗi cô đơn kiếp người; như thể chàng thi sĩ đi một mình, ngồi một mình trên bờ biển :

“Trăng lên biển đã vào khuya Cánh buồm khuất nẻo bên kia chân trời Sóng giờ cũng ngược ra khơi Bơ vơ hạt cát lặng ngồi hóa anh…” ( Viết ở Bãi Cháy, trang 24)

Không phải anh hóa hạt cát mà ngược lại. Hạt cát ấy buồn vì biển đã lùi xa, đêm tĩnh lặng như biến mất. Hạt cát ấy cứ đùn dần, lớn dần thành một ngôi mộ, không, thành một con người bơ bơ giữa thế giới bơ vơ. “Rồi cát bụi sẽ trở về cát bụi” . Lời Kinh thánh như tiếng gió đang ro ro trong vỏ ốc biển. Con người, thương thay chính là một hạt cát ngồi ngóng biển cả mang mình đi. Đi đâu ? Đi vào thơ Nguyễn Việt Anh chứ biết còn đi đâu !

Chính vì vậy, thi sĩ mù cám ơn hạt cát hư vô xô dạt ta về cõi hữu hình :

“Bấy lâu ngọn sóng hư vô Rắp tâm tẩy xóa cuốn xô kiếp người Không ngờ hạt cát nhỏ nhoi Lại đưa con sóng về nơi hữu hình” (Viết ở Đồ Sơn, trang 25)

Khoa học bảo rằng : sự sống mấy tỉ năm trước đã xuất hiện trong biển khơi. Hình như hạt cát lẻ loi này đã tha sự sống lên mặt đất ? Nhà thơ, cũng như hạt cát xíu xiu kia hình như đã theo sóng tấp vào bờ hồn ta một thi hứng, một xúc động trong ngẩn ngơ lục bát vô bờ.

Hãy chia sẻ nỗi đau của chàng thi sĩ trong đêm sâu như bình rượu :

“Đêm đau đêm tối âm thầm Bóng đau bóng thức trầm ngâm với hình Thơ đau thơ trút cạn tình Gió đau gió thổi rỗng bình rượu tăm” (Đau, trang 48)

Tôi yêu câu thơ thứ tư này quá. Hóa ra khi đau, gió cũng giải sầu bằng rượu ? Thực ra, người đau đã uống hết bình rượu nhưng lại ngờ gió uống. Tại gió cả thôi ! Lại nhớ Trịnh Công Sơn : “ Để làm gì em biết không ? – Để gió cuốn đi”. Nhờ gió ấy, rượu ấy, mà có thi ca, có bài hát, có cơn say của gió thổi rỗng những bình đời, những bình rượu sủi tăm thi sĩ !

Hồi chàng thi sĩ mù bị vợ bỏ đi, nỗi buồn đã bày tiệc trên hồn anh, một nỗi cô đơn cụ thể, cô đơn đến tê tái cả câu lục bát rất thật này :

“Dây phơi chẳng chiếc áo nào Mỗi khi gió động vẫn chao hai tà Em mang ấm cúng đi xa Hiu hiu hắt hắt ở nhà với tôi” (Trống vắng, trang 49)

Chúng ta, hầu như rất ít ai bị vợ hoặc chồng bỏ đi giữa tuổi thanh xuân như Nguyễn Việt Anh; sao có khi giữa một gia đình tưởng hạnh phúc lắm, tưởng đông vui lắm, ta vẫn có cảm tưởng cái vĩnh hằng, cái may mắn, cái thiên đường trong mộng xưa đã bỏ ta mà đi; khiến ta thấy câu thơ thi sĩ mù không chỉ viết cho riêng anh, mà còn viết cho chúng ta câu thơ thật hay này nữa :

“Em mang ấm cúng đi xa Hiu hiu hắt hắt ở nhà với tôi”… Thưa các bạn yêu thơ, thế nào rồi cái “hiu hiu hắt hắt” trong thơ Nguyễn Việt Anh cũng sẽ tìm đến chúng ta, để xin ở chung nhà mãi mãi cùng ta dưới mái cỏ xanh mai hậu…Thơ ơi, hiu hiu hắt hắt ơi, chờ ta với .,.

Sài Gòn ngày 29-9-2017 T.M.H ___ Nguồn: https://xuandienhannom.blogspot.co.uk/2017/10/tran-manh-hao-mot-tap-tho-lam-toi-ngac.html

Đoàn Thanh niên Tiền phong Việt Nam đang thực hiện tuyên thệ với quốc gia, tháng 8 năm 1945.

Thanh Niên Tiền Phong Việt Nam là tổ chức thanh niên quần chúng được Đế quốc Nhật thành lập ngày 21 tháng 4 năm 1945. Tổ chức này hoạt động chủ yếu tại Nam Kỳ với tư tưởng ái quốc, tổng thư ký là bác sĩ Phạm Ngọc Thạch khi đó danh nghĩa là một người hợp tác với Nhật, nhưng thực chất là đảng viên Cộng sản mà Nhật không biết.. Chỉ trong 3 tháng Thanh niên tiền phong phát triển rất nhanh ở 21 tỉnh thành Nam Kỳ với số đoàn viên lên tới 1,2 triệu người, riêng Sài Gòn có hơn 200.000 người tham gia, trong đó có rất đông trí thức. Sau khi Nhật tuyên bố đầu hàng Đồng minh vô điều kiện, ngày 16 tháng 8 năm 1945, Thanh niên Tiền phong công khai tuyên bố là thành viên của Mặt trận Việt Minh. Đại diện của Thanh niên tiền phong đã yêu cầu quân đội Nhật không can thiệp vào cuộc khởi nghĩa tại Sài Gòn - Gia Định.

THỦ PHẠM VỤ XẢ SÚNG TẠI LAS VEGAS LÀ CON TRAI CỦA MỘT KẺ CƯỚP NGÂN HÀNG TỪNG BỊ FBI TRUY NÃ VÀ CÓ VẤN ĐỀ VỀ TÂM THẦN.

Thông tin về việc thủ phạm của vụ xả súng đẫm máu tại Las Vegas là con trai của một kẻ cướp ngân hàng từng bị FBI truy nã đã được cơ quan chức năng Mỹ xác nhận hôm 2-10. Theo đó, Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) cho biết Benjamin Hoskins Paddock từng lĩnh án 20 năm tù vì cướp ngân hàng hồi đầu những năm 1960, trốn khỏi một nhà tù liên bang ở bang Texas năm 1968 và được liệt vào danh sách những kẻ bị truy nã gắt gao nhất trong giai đoạn từ 10-6-1969 đến 5-5-1977.

Lệnh truy nã của FBI mô tả Benjamin "có vấn đề về tâm thần", "có khuynh hướng tự sát" và "nên được coi là kẻ mang vũ khí rất nguy hiểm".

Người này được xác định là cha của Stephen Paddock, thủ phạm đứng đằng sau vụ xả súng đẫm máu tại Las Vegas khiến ít nhất 59 người thiệt mạng và hơn 500 người khác bị thương.

Học trò giỏi của Tập Cận Bình. October 3, 2017

Chinese President Xi Jinping (left) and Vietnamese Communist Party General Secretary Nguyen Phu Trong clap hands at a meeting with Vietnamese and Chinese communist youths in Hanoi, Vietnam, Friday, Nov. 6, 2015. Xi's meetings in Vietnam beginning Thursday follow the communist countries' efforts to repair ties strained over disputes in the South China Sea. (AP Pool/Na Son Nguyen). Nguyễn Phú Trọng trong một lần tiếp Tập Cận Bình. THANH HIEU BUI·3 THÁNG 10 2017

Nguyễn Phú Trọng sẽ không về hưu giữa nhiệm kỳ như dự định mà ông ta đã hứa với trung ương đảng. Trước đây ông ta từng hứa làm tiếp tục vì chưa xong công việc bồi dưỡng, chọn lựa người kế nhiệm.

Tờ báo Nikkei mới đây có một bài viết phân tích về những thủ đoạn của Tập Cận Bình nhằm muốn hướng tới nhiệm kỳ tổng bí tư thứ ba vào đại hội 19 của đảng CSTQ. Tập đã tiêu diệt những đối thủ có khả năng là người kế vị chức tổng bí thứ như Tôn Chính Tài với một cuộc bắt giữ khẩn cấp với tội danh ” vi phạm kỷ luật đảng”. Thông qua việc bắt giữ Tô Chính Tài, người có khả năng kế nhiệm tổng bí thư thay Tập là Hồ Xuân Hoa cũng nhận được những thông điệp sẽ chung số phận với Tôn nếu như có ý định làm người kế nhiệm Tập trong lúc này.

Không có người kế nhiệm đương nhiên Tập sẽ vẫn làm tổng bí thư.

Chiêu trò của Tập được học trò Nguyễn Phú Trọng áp dụng triệt để tại Việt Nam, từ cách thức đẻ ra những tổ, ban trong đảng và cách nắm chặt công an, quân đội và truyền thông, uỷ ban kiểm tra trung ương. Nguyễn Phú Trọng đã học Tập để loại trừ những người có khả năng kế nhiệm Trọng như Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang.

Khi Đinh Thế Huynh chớm ốm, Trọng lập tức cho dư luận rộ lên tin đồn đại để rồi bắt tay vào xử lý. Cách này Trọng đã từng áp dụng với Phùng Quang Thanh khi Thanh trị bệnh tại Pháp. Trước thềm đại hội 12, Phùng Quang Thanh đương nắm quân đội và có ý định không muốn về hưu nếu như trong bộ chính trị có người quá tuổi không về. Việc Thanh cương quyết như thế đã dẫn đến nhiều uỷ viên BCT khác của khoá 11 cũng không có ý định về. Trọng đã cho người tung tin đồn ầm ĩ về Thanh , để rồi trung ương ấy cớ dư luận đồn đại mà đưa thông báo Thanh bị bệnh nặng phải chữa trị nước ngoài. Rồi nhân cớ để bảo đảm uy tín đảng, Trọng cho quân áp giải Thanh từ sân bay về và giam lỏng cho đến khi Thanh tự làm đơn xin rút khỏi chính trường mới buông tha.

Cách thức lợi dụng truyền thông để tạo dư luận rồi đứng ra giải quyết được Trọng lặp lại nhiều lần, từ những chuyện như xe sang biển công đến vụ Phùng Quang Thanh, tiếp đến mới đây là Đinh Thế Huynh chớm ốm, Trọng đã cho người tung tin trong dư luận dồn đại rồi nại cớ để trấn an dư luận, Trọng cho Trần Quốc Vượng thay thế Huynh. Đến nay Huynh đã khỏi bệnh muốn đi làm lại nhưng Trọng đã lờ đi lời đề nghị của Huynh. Số phận chính trị của Huynh đã chấm dứt bởi y là người có những tố chất làm tổng bí thư mà Trọng đã đề ra ở quy định 90 vào ngày 22 tháng 8 năm 2017.

Quy định 90 của Trọng nhấn mạnh người làm tổng bí thư phải có lý luận, tư tưởng chủ nghĩa Mác Lê Nin. Quy định này được ban ra khi Huynh vừa bị rời khỏi ghế thường trực ban bí thư do đi chữa bệnh.

Đối tượng kế nhiệm thứ hai của Trọng là chủ tịch nước Trần Đại Quang, đây là đối thủ mà Trọng tốn nhiều công sức để hạ bệ nhất. Dù dùng nhiều thủ đoạn âm thầm chia rẽ, cô lập Trần Đại Quang nhưng Trọng vẫn chưa làm được gì bởi Quang là người kín kẽ, thận trọng và giữ mình. Phải đợi đến khi Quang bị bệnh cần điều trị, Trọng mới áp dụng biện pháp cũ là tạo dư luận đồn đoán để ta tay. Lần này vẫn con bài Huy Đức được Trọng sử dụng để dẫn dắt dư luận đòi thay thế chủ tịch nước vì lý do vắng mặt đi trị bệnh, một cách đã thành công trước đó với Đinh Thế Huynh.

Đối tượng còn lại duy nhất bây giờ có thể kế nhiệm Nguyễn Phú Trọng ở giữa nhiệm kỳ chỉ còn lại Nguyễn Xuân Phúc. Tuy nhiên Phúc có quá nhiều tội lỗi mà Trọng nắm giữ, cho nên Phúc chỉ duy nhất một đường thần phục Trọng không dám nghĩ đến chuyện kế ngôi, hoặc Phúc đã che đậy ý định phản Trọng như đã từng phản Nguyễn Tấn Dũng thật khéo léo để Trọng không biết.

Sức mạnh của Nguyễn Phú Trọng có được từ quyết định xa rời ảnh hưởng của các nước phương Tây và gắn chặt với Tập Cận Bình, áp dụng xuất sắc nhưng gì Tập Cận Bình đã làm ở Trung Quốc. Trọng nhận được nhiều giúp đỡ của Tập trong chính trị , kinh tế cũng như kiểm soát quyền lực. Chỉ số đầu tư nước ngoài tăng là một thành công mà Trọng đem ra trưng với trung ương rằng không cần tư bản, Việt Nam vẫn có thể thu hút đầu tư. Tính đến tháng 9 năm 2017 con số vốn đầu tư nước ngoài đã tăng 13% so với cùng kỳ năm ngoái.

Nhưng cục thống kê không nói rõ cón số tăng này là do nguồn vốn FDI, nguồn vốn do các doanh nghiệp nước ngoài đầu tư trực tiếp, nắm quyền quyết định, vốn FDI được ư thích sử dụng vào những nước có tài nguyên nhiều, nền chính trị dễ mặc cả đi đêm. Trong số vốn đầu tư FDI tăng vọt mà bộ sậu Trọng, Phúc coi là thành công này chủ yếu từ Trung Quốc. Đây là hỗ trợ của Trung Quốc cho bộ sậu Trọng, Phúc có con số thành tích để trưng ra. Sự hỗ trợ này nằm trong thoả thuận hồi đầu năm Trọng tiếp xúc với các chủ đầu tư Trung Quốc trong lần tiếp kiến Vương Kỳ Sơn, chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương đảng CSTQ để nhận lời bảo đảm sẽ đầu tư cho Việt Nam nếu như Trọng, Phúc thực hiện mô hình mà Trung Quốc muốn Việt Nam làm theo.

Với sự hỗ trợ về đầu tư FDI của Trung Quốc, Nguyễn Phú Trọng đã có được sức mạnh để cùng thuộc hạ Nguyễn Xuân Phúc làm một cuộc thanh trừng những phần tử thân phương Tây trong đảng, cũng như những kẻ có ý định kế nhiệm chức tổng bí thư của Trọng giữa nhiệm kỳ. Cuộc chiến mà cả Tập và và Trọng hô hào chống tham nhũng thực chất là mượn cớ để thanh trừng đối thủ, kiểm soát quyền lực. Bởi những uỷ viên bộ chính trị cộng sản ở Việt Nam hay Trung Quốc, Triều Tiên, Cu Ba có kẻ nào không tham nhũng hay chiếm đoạt tài nguyên đất nước. Cho nên nói rằng vị tổng bí thư này, vì thủ tướng cộng sản kia liêm khiết đánh tham nhũng vì dân vì nước chỉ là luận điệu của những kẻ bồi bút lừa mị dân chúng, để che đậy những âm mưu soán đạt quyền lực và cướp bóc lẫn nhau trong nội bộ đảng cộng sản.

Nếu như Tập Cận Bình tiếp tục kiểm soát quyền lực và tiến tới thêm một nhiệm kỳ nữa, ở Việt Nam chắc chắn Nguyễn Phú Trọng cũng tiếp bước như vậy. Nhưng quy định điều lệ đảng sẽ trở thành những tờ giấy vô nghĩa. Xu hướng của cộng sản và các nước độc tài đã có chiều hướng lãnh tụ nắm ngôi vô hạn như ở Nga, Triều Tiên, Cu Ba …và Trung Cộng và Việt Cộng đang noi theo.

Việc Tập, Trọng thành công, điều ấy đồng nghĩa Việt Nam thần phục và lệ thuộc Trung Cộng sâu nặng hơn rất nhiều đến mức thành một chư hầu không thể thoát ra. Nền chính trị , đời sống văn hoá, tôn giáo của người dân Việt Nam sẽ trong cảnh ngột ngạt vù khủng bố và đàn áp.

Trong bối cảnh trung ương đảng CSVN khiếp nhược và sợ hãi trước Trọng như hiện nay, không thể có những ý kiến mạnh đòi hỏi để đảng CSVN tự quyết định người kế nhiệm Nguyễn Phú Trọng. Chỉ có những lãnh đạo về hưu còn có thể cất tiếng nói đòi hỏi quyền tự chủ quyết định người lãnh đạo đảng CSVN. Cuộc chiến chính trường Việt Nam sắp tới nếu có khó khăn cho Nguyễn Phú Trọng, chính là những nguyên lão của đảng CSVN.

Nhưng những nguyên lão CSVN cũng dễ mua chuộc, chỉ cần thăm gặp và khen ngợi với chút quà cùng với một vài bài báo, dăm phút tung hô trên truyền hình, họ sẽ bỏ tất cả những gì mà họ nghĩ là ích lợi cho đất nước, dân tộc như các loại Trần Đình Hương, Nguyễn Trọng Vĩnh để lấy chút trọng thị của những kẻ đang nắm quyền.

Cùng với sự nắm chắc quyền lực của Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc đất nước Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng là điều đương nhiên, đàn áp dân chủ cao độ cũng là điều đương nhiên. Không có tia sáng nào cho nền dân chủ Việt Nam cả, mọi sự cố gắng của các phong trào dân chủ lúc này đều phải trả giá đắt. Đó là sự thật đang diễn ra và sẽ diễn ra.

Aljazeera: Sư bức hại và sự chống cự của các blogger Việt Nam AdminOctober 3, 2017

Đài Truyền Hình Quốc Tế Aljazeera đã thực hiện một bản báo cáo về tình trạng đàn áp của chính quyền Việt Nam đối với các nhà báo độc lập trong nước. Tóm tắt báo cáo của Đài Truyền Hình Aljazeera được nêu dưới đây:

Từ khi thống nhất vào năm 1975, Việt Nam dưới sự cầm quyền của đảng cộng sản đã thắt chặt việc quản lý các làn sóng truyền thông. Tuy nhiên, các blogger đã đặt ra một thách thức khi họ đã viết các bài tường thuật có chủ đề bị nhà nước cấm và họ đã quy tụ được một lượng đọc giả trên mạng lớn nhất Đông Nam Á. Các kênh truyền thông chính thống của nhà nước đành phải nối gót viết tiếp các câu chuyện do các blogger dẫn dắt, đôi khi bao gồm luôn cả các vấn đề thường bị các nhà quản lý truyền thông của nhà nước cấm đoán. Bản báo cáo do Meenakshi Ravi của Listening Post thực hiện báo cáo tình trạng lội ngược dòng của các phương tiện truyền thông chính thống của Việt Nam cũng như những nỗ lực của chính phủ để bịt miệng các blogger của nước này.

Người đóng góp:

Trần Lệ Thuỷ, Giám đốc Trung Tâm Đào Tạo và Tư vấn Truyền Thông.

Shawn Crispin, đại diện cao cấp Đông Nam Á, Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà Báo.

Nguyễn Văn Hải, blogger Việt Nam bị lưu đày

Phụ đề tiếng Việt do USAflows thực hiện.

Published on Jun 25, 2017 : https://youtu.be/Vy0XAFvv-kA

Nhân chứng lịch sử nói về trận Mậu Thân trong phim tài liệu “The Vietnam War” Bộ phim tài liệu truyền hình “The Vietnam War” (Chiến tranh Việt Nam) dài 10 tập, được khởi chiếu trên Public Broadcasting Service (PBS) hồi trung tuần tháng 9. Mặc dù được dư luận Mỹ đánh giá có thể nói là bộ phim đầy đủ và trung thực nhất về Chiến tranh Việt Nam trong 42 năm qua, thế nhưng nhiều khán giả Việt Nam, nhất là những người gắn liền với cuộc chiến này cho rằng bộ phim chưa phản ánh hết sự thật, đặc biệt liên quan trận Mậu Thân năm 1968.

50 năm biến cố Mậu Thân

Chỉ vài tháng nữa thì biến cố Mậu Thân xảy ra tròn đúng 50 năm, 1968-2018. Và tuy rằng thời gian dẫu dài nửa thế kỷ cũng như các thế hệ hậu sinh tại Việt Nam không có nhiều thông tin chính xác về sự kiện này, nhưng nỗi ám ảnh kinh hoàng và chết chóc tang thương vẫn là nỗi đau lịch sử.

Ngược thời gian trở về thời điểm Tết Mậu Thân-năm 1968, mặc dù Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa bên kia vĩ tuyến 17 và Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) ở miền Nam ký thỏa thuận đình chiến để dân chúng đón Tết cổ truyền, Quân đội Bắc Việt, dưới danh nghĩa là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam tiến hành cuộc tổng nổi dậy và đồng loạt tấn công vào 41 tỉnh, thành phố, thị trấn và hàng trăm thị xã tại miền Nam Việt Nam, gây ra cái chết cho hàng ngàn thường dân vô tội.

Tôi thấy hình ảnh về Mậu Thân, đó là sự giết hại dân lành vô tội. Đó là một sự khủng bố của nhà cầm quyền Cộng sản không những đối với các viên chức mà còn đối với cả dân thường...Đây là tội ác tày trời của Đảng Cộng Sản Việt Nam đối với dân tộc Việt Nam và là sự xâm phạm phong tục thiêng liêng trong ngày Tết cũng như vi phạm lời hứa của Cộng sản sẽ ngưng chiến trong dịp Tết Mậu Thân -Linh mục Phan Văn Lợi Thế nhưng, những người từng là chứng nhân biến cố Mậu Thân khi xem bộ phim tài liệu “The Vietnam War” không thấy hai đạo diễn Ken Burns và Lynn Novick trình bày sự thật về tội ác của Việt Cộng trong vụ thảm sát Mậu Thân ở Huế.

Nhiều người khác cũng nói họ không thấy hai đạo diễn nhắc đến các vụ ám sát, đánh bom, khủng bố do Việt Cộng tiến hành tại miền Nam Việt Nam suốt hai thập niên 60 và 70 của thế kỷ trước.

Dù rằng nội dung của bộ phim tài liệu “The Vietnam War” từng nhấn mạnh “trong chiến tranh, không có sự thật nào là duy nhất”, nhưng rất nhiều khán giả Việt Nam cũng nhắc lại “một nửa sự thật không phải là sự thật”. Một dẫn chứng rõ nét mà khán giả Việt Nam đặt dấu hỏi không rõ hai vị đạo diễn của bộ phim tài liệu công phu, phải mất 10 năm thực hiện, “The Vietnam War” cố ý hay vô tình không đưa hết sự thật của vụ việc liên quan bức hình Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn Đại úy đặc công Nguyễn Văn Lém, bí danh Bảy Lốp của Quân Giải Phóng Miền Nam trên đường phố Sài Gòn, trong sự kiện Mậu Thân-năm1968. Bộ phim “The Vietnam War” đã không nhắc lại lời xin lỗi của Tác giả bức hình “Saigon Execution”, đoạt giải thưởng danh giá Pulitzer Prize đến cựu Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan sau 30 năm, Nhiếp ảnh gia Eddie Adams viết trên tờ Time rằng bức hình chỉ nói lên một nửa sự thật mà thôi.

ThamSatHue.jpg Mộ chôn 300 nạn nhân vô danh bị thảm sát tại Huế vào dịp Tết Mậu Thân 1968. Courtesy: country-data.com/Quân đội Hoa Kỳ. Chứng nhân lịch sử lên tiếng

Cựu Thiếu tướng Lê Minh Đảo, Tư lệnh Sư đoàn 18 Bộ Binh Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, cho RFA biết ông không xem bộ phim tài liệu “The Vietnam War”, nhưng trong thời gian công chiếu của phim, rất nhiều người Việt khắp nơi, nhất là thế hệ 1.5 và cả thế hệ thứ 2 đã liên lạc để hỏi ông về tính xác thực của bộ phim.

Lên tiếng về trận Mậu Thân-năm 1968, cựu Thiếu tướng Lê Minh Đảo cho rằng cần phải ghi nhớ ba điều quan trọng:

“Trận Mậu Thân là một chiến thắng rất oai hùng của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). VNCH đánh chứ Mỹ không đánh trận Mậu Thân. Việt Cộng đã không chiếm được thành phố nào. Cán bộ tuyên truyền của Việt Cộng kêu gọi dân chúng nổi dậy. Đồng bào có chạy, nhưng không chạy theo Việt Cộng mà chạy theo VNCH và chỉ chỗ cho VNCH đánh trả Việt Cộng. Đây là một sai lầm của Việt Cộng, làm cho Hà Nội hiểu lầm đã đến lúc chín muồi để tấn công miền Nam.

Thứ hai nữa là Cộng sản Bắc Việt quyết tiêu diệt Mặt trận Giải phóng Miền Nam. Trận Mậu Thân, Việt Cộng chết nhiều lắm. Chết nhiều để sau này Bắc Việt Cộng sản vô trám chỗ. Khi tôi ở tù, tôi được đọc tài liệu tổng kết của Hà Nội có một trăm mười mấy ngàn cán bộ về quân sự và hạ tầng cơ sở bị ‘loại’, mà phần đông là những người chiến đấu ở miền Nam.”

Điều quan trọng thứ ba mà cũng là điều quan trọng nhất của trận Mậu Thân, theo cựu Thiếu tướng Lê Minh Đảo mặc dù Cộng sản Bắc Việt thua trên mặt trận nhưng đã thắng trên bàn đàm phán qua Hiệp định Paris 1973, buộc Mỹ phải xuống thang chiến tranh và rút quân về.

Một nhân chứng lịch sử trong trận Mậu Thân-năm 1968, cựu Đại tá Bộ binh Keith Nightingale, từng đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng trong Quân đội Hoa Kỳ, ông đã hai lần sang Việt Nam với vai trò Cố vấn trưởng Nhảy Dù và Biệt Động Quân và là Cố vấn trưởng Tiểu đoàn 52 Biệt Động Quân trong trận Mậu Thân-năm 1968 chia sẻ trên trang Facebook rằng bộ phim tài liệu “The Vietnam War” đã không nói đúng sự thật về vai trò của người lính VNCH và binh sĩ Mỹ tham chiến tại Việt Nam. Cựu Đại tá Bộ binh Keith Nightingale nói với RFA:

“Tôi nghĩ rằng bộ phim tài liệu của Đạo diễn Burns đã phớt lờ vai trò của bính sĩ Mỹ và của Quân lực VNCH trong cuộc chiến Việt Nam, hay thậm chí là không đề cập đến họ.

Tôi nghĩ rằng bộ phim tài liệu của Đạo diễn Burns đã phớt lờ vai trò của bính sĩ Mỹ và của Quân lực VNCH trong cuộc chiến Việt Nam, hay thậm chí là không đề cập đến họ. Tôi đã có mặt trong trận Mậu Thân và tôi cam đoan những người lính VNCH đã anh dũng phản công trong trận chiến này...Tôi không cho rằng những người lính cảm thấy mình là nạn nhân, mà bất kỳ sự khiển trách nào cũng phải quy cho giới lãnh đạo của Mỹ và của VNCH -Cựu Đại tá Keith Nightingale Tôi đã có mặt trong trận Mậu Thân và tôi cam đoan những người lính VNCH đã anh dũng phản công trong trận chiến này, đóng vai trò chủ lực gần như 90%. Cả binh sĩ của VNCH và Mỹ đều có tinh thần chiến đấu rất cao và chắc chắn là họ đã thực hiện đầy đủ trách nhiệm hết khả năng trong trận Mậu Thân. Bộ phim tài liệu của Đạo diễn Burns đã quên lãng điều này.

Tôi không cho rằng những người lính cảm thấy mình là nạn nhân, mà bất kỳ sự khiển trách nào cũng phải quy cho giới lãnh đạo của Mỹ và của VNCH. Riêng những người lính của cả Mỹ và VNCH đã làm tròn bổn phận trong các hoàn cảnh vô cùng khó khăn của cuộc chiến.”

Từ Việt Nam, Linh mục Phan Văn Lợi, một nhân chứng lịch sử của cuộc thảm sát Mậu Thân ở Huế, do Việt Cộng gây nên, nói với Đài Á Châu Tự Do rằng dù những thức phim tư liệu “The Vietnam War” chỉ trình chiếu sơ sài những gì xảy ra ở Huế trong biến cố Mậu Thân, nhưng tính thiên lệch của bộ phim đã khơi thêm vết thương lòng không chỉ riêng của người dân Huế mà của cả dân tộc Việt vốn chưa bao giờ lành suốt gần 50 năm. Ký ức về biến cố Mậu Thân luôn hiển hiện trong tâm tưởng của vị Linh mục mà ông đã chứng kiến khi còn rất trẻ:

“Tôi thấy hình ảnh về Mậu Thân, đó là sự giết hại dân lành vô tội. Đó là một sự khủng bố của nhà cầm quyền Cộng sản không những đối với các viên chức mà còn đối với cả dân thường. Trong số những người bị giết chết có ba vị thầy của tôi, ở Dòng Thánh Tâm, trong đó có một linh mục người Pháp. Rồi có ba người bạn của tôi bị chôn sống nữa. Đó là những ảnh hãi hùng mà tôi không bao giờ quên. Đây là tội ác tày trời của Đảng Cộng Sản Việt Nam đối với dân tộc Việt Nam và là sự xâm phạm phong tục thiêng liêng trong ngày Tết cũng như vi phạm lời hứa của Cộng sản sẽ ngưng chiến trong dịp Tết Mậu Thân.”

Chính quyền Hà Nội luôn tuyên truyền sai sự thật về biến cố Mậu Thân- năm 1968, nhưng không ít những người trẻ tại Việt Nam thuộc các thế hệ sinh sau chiến tranh vẫn nắm được thực chất của mọi diễn tiến trong những ngày Xuân Khói Lửa đó qua hồi ức của nhân chứng và qua tìm hiểu trong kho tư liệu khổng lồ của Internet.

Nay khi bộ phim “The Vietnam War” được công chiếu mà lại không rõ nét về biến cố tang thương đó; nhiều người thấy có trách nhiệm phải lên tiếng cho sự thật của lịch sử.