Trong hồ sơ bài báo:” Kết luận thanh tra vụ Đồng Tâm: Sân bay Miếu Môn là đất quốc phòng”: http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20170725/ket-luan-chinh-thuc-thanh-tra-dat-dai-dong-tam/1357900.html

Ôi thôi tôi thì tư vấn đơn giản là người dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức họ sẽ cho luôn nhà nước và cái bộ quốc phòng thích làm kinh doanh và kinh tế hơn đánh giặc đó khu khu đất sân bay Miếu Môn thuộc địa giới xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức. Nếu khu đất đó nó mọc lên căn cứ quân sự hay sân bay quân sự ở đó. Còn nếu nó mọc lên cái khu trung tâm thương mại hay khách sạn, hay khu biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp thì khó đoán chuyện gì sẽ xẩy ra khi phản ứng của người dân toàn quốc ngó vào đó thì khi đó đầy tớ lên, ông chủ xuống. ông chủ lên, đầy tớ xuống.

Đất vàng, đất bạc ở ngoài biển còn nhiều lắm sao chả thấy tướng tá quân đội nào làm kinh tế ở đó nhỉ, ra đó khỏi cần cạnh tranh đất với dân và tha hồ bồi đắp mà còn xác lập được chủ quyền thì không ai nói nhỉ. Một đất nước cứ nhăm nhe vào đất thì thật là bó tay.🤑

Trung Quốc, ngư dân Việt và... tàu lạ!

Một thời gian dài, nhà cầm quyền sợ hãi Trung Quốc đến độ không cho báo chí nhắc đến tên khi có va chạm ngoài biển, báo nhà nước phải gọi trớ là "tàu lạ" và cụm từ này thành nỗi nhục của báo chí VN, khi nhà báo Huy Đức viết: "tàu thì lạ, hèn hạ thì quen"!

Ngư dân Việt, do ngư trường gần bờ cạn kiệt, lên phía Bắc gặp Trung Quốc khủng bố, nên xuôi xuống phía Nam, xâm phạm sâu vào lãnh hải các nước láng giềng thậm chí đi đánh bắt trộm tận quần đảo Solomon xa xôi, làm các nước là các đảo vùng Thái Bình Dương liên tục lên tiếng phản đối, sau đó bắt giữ tàu và người, bỏ tù, đánh chìm tàu.

Indonesia là một ví dụ cho hành động mạnh mẽ đáp trả này với nhiều vụ bắt giữ ngư dân, tịch thu, đánh chìm tàu. Lỗi là ở ngư dân VN, lỗi sâu xa là ở nhà cầm quyền.

Quay lại với chữ "tàu lạ". Do trước đây tàu lạ chỉ rằng đó là tàu TQ, nên sau này, khi chưa xác định tàu nước nào, báo ghi "tàu lạ" đều bị cư dân mạng nhứt định tin là tàu TQ, dù sau khi xác định tàu bắn vào ngư dân là tuần duyên Thái Lan hay Indonesia hay cướp biển.

Không một ai có lương tri mà ủng hộ bọn Trung Quốc xâm lược, bắn giết ngư dân, nhưng như vụ 4 ngư dân Bình Định bị bắn ngày 23.7, Indonesia khẳng định có vụ việc xảy ra, nhưng họ chỉ bắn ... lên trời vì ngư dân Việt xâm phạm vùng biển của họ, trong khi đó ngư dân Việt cho rằng mình đánh cá trong lãnh hải VN, và nhìn thấy tàu vũ trang treo cờ Indo bắn thẳng vào mình.

Việc này, nếu có tranh cãi thì tranh cãi ngư dân VN đánh cá ở đâu mà bị Indo bắn, chớ lấy lý do gì nói rằng ngư dân VN bị tàu vũ trang TQ bắn?

Có thù ghét TQ thì cái cao nhứt cũng phải lưu ý: sự thật!

Thù ghét TQ đến độ tin vào một trang web nhảm nhí chuyên tung tin giật gân, giả mạo Việt nam thời báo thì khác nào DLV?

"Nhà dường mà lợp tranh mây, Làm trai hai vợ như dây buộc mình."

Gia Long thấm thía điều này vô cùng. Ông trở thành hoàng đế duy nhất trong lịch sử Việt Nam phát mệt với hậu cung của mình. Vua Gia Long oai hùng trong chiến trận, uy nghi khi ở bệ rồng nhưng vẫn không thể nào quản "chuyện nhà" mình. Gặp đại thần Chaigneau, ông ủ ê tâm sự:

-Khanh sẽ không ngờ rằng cái gì đợi trẫm ở kia (vua lén lút chỉ chỉ về phía hậu cung) khi trẫm rời khỏi nơi đây. Ở đây trẫm rất thoải mái vì được nói chuyện với những người xứng đáng. Họ lắng nghe trẫm, họ hiểu trẫm và khi cần, họ vâng lệnh trẫm răm rắp. Còn ở chốn hậu cung, trẫm gặp phải một lũ qủy sứ thật sự. Chúng cãi vã nhau, ngược đãi nhau, phỉ báng nhau và sau đó tất cả chạy đến cầu xin trẫm phân xử. Nếu làm đúng trẫm sẽ phải chửi tất cả. Khi các mẹ nóng máu thì chả mẹ nào chịu nhường mẹ nào.

Sau một lúc im lặng, vua lại… than tiếp:

-Haiz, chốc nữa trẫm sẽ ở giữa một đám yêu phụ làm trẫm điếc tai nhức óc. Trị nước dễ ẹc, trị mấy thím hậu cung mới khó.

Và rồi để chứng minh, hoàng đế Gia Long tội nghiệp giả giọng, điệu bộ của phi tần, tức giận hét lớn:

-Muôn tâu bệ hạ, bệ hạ phân xử, bà đã sỉ nhục thần thiếp, người ta ngược đãi thần thiếp, thần thiếp xin phân xử…

Gia Long được nước than tiếp:

-Trẫm không thể thải bớt hay hạn chế phi tần, vì phần đông họ đều là con cháu văn thần võ tướng. Nếu trẫm bỏ bê một người, cô ta sẽ lập tức rên rỉ với cha mình, và ông ta nếu không chế nhạo trẫm già cả yếu sinh lý thì cũng sẽ kể lại với đám bạn của ổng. Trẫm sẽ trở thành trò cười cho dân chúng.

Ông buộc phải ra quy định:

-Chửi nhau trong cung, ăn 50 hèo. -Đánh nhau hoặc chửi nhau mà vua nghe thấy, 100 hèo. -Tùy theo thương tích của nạn nhân mà ăn thêm đòn. =))

Nhìn lại, một nửa cuộc đời Gia Long là những chuyến phiêu lưu đông tây nam bắc, đối đầu với Tây Sơn cùng Quang Trung. Khi lên núi, lúc trong rừng, khi ra đảo, lúc bơi sông. Đó là một quãng thời gian đầy khổ cực với những cung bậc cảm xúc căm hận, buồn bã, vui mừng, nhưng cũng đầy sôi động, thú vị. Đã quen với những điều đấy, nên rất có thể đây là lý do nửa đời về sau ở cung điện Phú Xuân yên tĩnh, suốt ngày ra vào cung là gặp mấy con mẹ nhiều chuyện, Gia Long cảm thấy cuộc sống thật nhạt nhẽo:

-Trẫm muốn sửa lại hết cái thế giới này, nhất là đàn bà, vì họ ghê sợ hơn đàn ông! 😂

HỘI NGHỊ DIÊN VÀNG

Thấy tình hình đất nước đang nguy nan,vận mệnh đất nước như ngàn cân treo sợi tóc khi giặc đang lăm le ngoài biên ải và nhòm ngó bờ cõi đất nước ta,Hoàng Thượng liền tổ chức một hội nghị gồm cả sáu bộ trong bộ máy của triều đình để bàn cách đối phó với giặc ngoài biên ải. Đại diện của cả sáu bộ gồm Lại,Lễ,Binh,Hộ,Hình,Công đều do các thượng thư dẫn đầu đến dự hội nghị. Hoàng Thượng chất vấn bộ Lại trước tiên. -Quan thượng thư bộ lại cho ta biết ý kiến trước việc xâm lăng của giặc ngoài khơi biển Đông thì chúng ta nên hàng giặc hay đánh giặc. -Thưa bệ hạ,công việc của bộ chúng tôi chỉ được phép trông coi việc phong tước trong chiều chính và quản lý các quan nên không có ý kiến gì ạ. -Thế ý kiến của quan thượng thư bộ Lễ thế nào?Cho ta biết. -Dạ.Tại hạ là quan đứng đầu bộ Lễ,bộ chỉ có việc trông coi việc giáo dục và thi cử cũng như chính sách ngoại giao nên không biết việc binh đao,mong Hoàng Thượng truy xét ạ.

Hoàng Thượng thấy làm thất vọng vì lần lượt các thượng thư của các bộ đã bày tỏ hết nhiệm vụ của bộ mình và nguyện vọng chỉ muốn phục vụ tốt công việc mình đã được giao,bao nhiêu niềm hy vọng còn lại ông đều dồn hết vào thượng thư bộ Binh,ông quay sang quan thượng thư bộ Binh,lúc này quan thượng thư đang nhai trầu tóm tém,Hoàng Thượng mới hỏi. -Này.Quan thượng thư bộ Binh,triều đình đã giao nhiệm vụ cho ngươi là trông coi binh sỹ,rèn luyện để sẵn sàng chiến đấu bảo vệ chủ quyền,lãnh thổ,bộ của ngươi được nhân dân yêu quý,đóng góp công sức và tiền bạc để xây dựng,nay giặc đang lăm le ngoài bờ cõi vậy ý kiến ngươi thế nào.? -Dạ thưa Hoàng Thượng...ĐÁNH...ĐÁNH ..ĐÁNH ạ. Cả hội nghị dường như chết lặng trước lời phât biểu của quan thượng thư bộ Binh,tất cả ánh mắt đều dồn về phía ông ấy.Hoàng Thượng đưa tay lên vỗ và khen ngợi ý chí sắt son của một thượng thư. -Rất tốt,phải thế chứ.Vậy xin thượng thư cho biết kế hoạch và ngày giờ chuẩn bị đánh giặc ạ? -Dạ.Thưa Hoàng Thượng ta đánh ngay vào sáng ngày mai ạ. Một lần nữa cả hội nghị đều nín lặng,mọi vẻ mặt đều tỏ ra ngạc nhiên trước câu trả lời anh dũng và đanh thép của thượng thư bộ Binh,Hoàng Thượng tiếp lời. -Thượng thư cho biết việc cụ thể sẽ đánh vào sáng ngày mai.? -Dạ...Thưa Hoàng Thượng....Sáng sớm mai tại hạ sẽ cho quân ....CẦM GẬY VÀO SÂN SÁU LỖ ĐỂ ĐÁNH Ạ..!!!!

TỰ DO NGÔN LUẬN CHỐNG THÓI HÁO DANH

Nước Mỹ không có luật báo chí. Toàn bộ hoạt động báo chí ở Mỹ chỉ được “điều tchỉnh” bởi một điều khoản duy nhất, nói chính xác hơn là được “ghép” trong điều khoản này, đó là Tu chính án thứ nhất của Hiến pháp Mỹ (The first Amendment) : “Quốc hội sẽ không ban hành đạo luật nào nhằm thiết lập tôn giáo hoặc ngăn cấm tự do tín ngưỡng, hoặc hạn chế tự do ngôn luận hay báo chí hoặc quyền của dân chúng được hội họp và kiến nghị Chính phủ sửa chữa những điều gây bất bình” (Congress shall make no law respecting an establishment of religion, or prohibiting the free exercise thereof; or abridging the freedom of speech, or of the press; or the right of the people peaceably to assemble, and to petition the Government for a redress of grievances). Như lời văn của nó chỉ rõ, Tu chính án thứ nhất chỉ "răn đe" chính quyền, không "răn đe" báo chí.

Nhưng Tu chính án thứ nhất chỉ là một khái niệm chung chung mơ hồ nếu các quan tòa không độc lập và không biết cách đưa nó vào cuộc sống. Và thực tế là từ khi có Tu chính án này cho đến năm 1964, tức là trong một thời gian rất lâu, Tối cao pháp viện Hoa Kỳ chưa từng áp dụng nó để bảo vệ báo chí.

Quá trình đưa tinh thần của Tu chính án này vào cuộc sống có một lịch sử lâu dài từ trước khi Tu chính án này ra đời. Thời thuộc địa (chưa có Hiến pháp Mỹ), việc phỉ báng quan chức dù nội dung đó có đúng hay không đều phạm tội. Vào năm 1734, khi Hoa Kỳ vẫn còn là thuộc địa của Anh, có một vụ án lịch sử, đó là vụ Zenger. John Peter Zenger, một chủ báo ở New York đã cho đăng bài trên tờ New York Weekly Journal của mình, công kích viên Thống đốc Hoàng gia Anh tại đây, cho ông này là bất tài và nhận hối lộ. Zenger đã phải vào tù vì tội phỉ báng. Nhưng người bào chữa cho Zenger, luật sư Andrew Hamilton, đã làm nên một chuyện mang tính lịch sử khi ông chứng minh những lời “phỉ báng” của Zenger là không sai và đã thuyết phục tòa án tuyên bố Zenger vô tội. Vụ Zenger đã tạo ra một tiền lệ về pháp lý quan trọng : Từ đây, trong những vụ kiện về tội phỉ báng (ngày nay đều là các vụ kiện dân sự), nguyên đơn chỉ có thể thắng kiện nếu chứng minh được lời phỉ báng đó là sai sự thật. Đây được coi là bước tiến lớn về quyền tự do ngôn luận ngay giữa chế độ thuộc địa mà giá trị pháp lý của nó trở thành thông lệ cho đến ngày nay. Tuy nhiên, các vụ kiện cáo về lĩnh vực này vẫn được các tòa án xét xử theo luật của từng bang, không thống nhất trên toàn quốc.

Một bước ngoặt mang tính cách mạng về quyền tự do ngôn luận diễn ra vào năm 1964 khi Tối cao pháp viện thụ lý một vụ án lịch sử : Vụ The New York Times kiện Sullivan. Vụ kiện xuất phát từ một trang quảng cáo của một số mục sư đăng trên The New York Times nhằm quyên tiền để bào chữa cho nhà hoạt động nhân quyền lừng danh nước Mỹ - mục sư Martin Luther King, sau khi ông bị bắt giam. L.B Sullivan, người phụ trách Sở cảnh sát thành phố Montgomery, bang Alabama, cho rằng nội dung quảng cáo đã nói không đúng về các hành vi của lực lượng cảnh sát và phỉ báng mình, nên đã kiện The New York Times và các mục sư ra tòa án. Xét thấy nội dung quảng cáo có một số thông tin không đúng, tòa án đã quyết định cho Sullivan thắng kiện, buộc các bị đơn phải bồi thường cho ông này 500 ngàn USD. The New York Times và các mục sư đã kháng cáo lên Tối cao pháp viện.

Tòa tối cao cho rằng không thể dùng các quy định điều chỉnh về tội phỉ báng để áp đặt hình phạt đối với việc phê phán hành vi ứng xử của các công chức, rằng dù nội dung phê phán có sai sót nhưng việc yêu cầu những người phê bình các quan chức phải bảo dảm độ chính xác trong phát biểu của họ là hành vi “tự kiểm duyệt”. Tòa cũng cho rằng, những công chức Nhà nước muốn thắng kiện trong trường hợp này không chỉ phải chứng minh những nội dung được đăng tải là sai mà còn phải chứng minh những người đăng tải nội dung này là “có ác ý”, và tòa nhận thấy rằng không có bằng chứng nào chứng tỏ The New York Times và các mục sư đã “có ác ý” khi đăng nội dung đó. Vì vậy, Tòa tối cao phán quyết The New York Times và các mục sư thắng kiện.

Phán quyết của Tối cao pháp viện Hoa Kỳ trong vụ án lịch sử này có giá trị như một điều luật, và hơn thế nữa, nó có giá trị ngang với một điều khoản của Hiến pháp, để từ thời điểm đó áp dụng cho tất cả các vụ kiện về tội phỉ báng : một nguyên đơn là quan chức Nhà nước muốn thắng kiện nhất thiết phải chứng minh rằng những lời phỉ báng của bị đơn là sai, đồng thời phải chứng minh được cái sai đó là “có ác ý”.

Ngoạn mục hơn, là án lệ của vụ The New York Times kiện Sullivan không chỉ dành cho các quan chức nhà nước mà còn được Tối cao pháp viện mở rộng cho cả những “nhân vật của công chúng”, bao gồm các ngôi sao giải trí, các nhà văn nổi tiếng, các vận động viên thể thao và những người “thường xuyên thu hút sự quan tâm của giới truyền thông”.

Như vậy là tại nước Mỹ, người bình thường kiện báo chí về tội phỉ báng chỉ cần chứng minh việc phỉ báng đó không đúng sự thật là thắng kiện, nhưng đối với nguyên đơn là người nổi tiếng thì khác. Người nổi tiếng muốn thắng kiện phải chứng minh đồng thời 2 việc : thông tin sai và thông tin sai đó “có ác ý”. Phê phán những người nổi tiếng mà không đúng sự thật nhưng không “có ác ý” thì luật pháp nước Mỹ “chấp nhận được”.

Cần biết, Hiến pháp Mỹ không quy định công dân có những quyền gì, mà chỉ quy định những giới hạn quyền lực của các cơ quan nhà nước, bởi vì theo các nhà lập quốc Hoa Kỳ thì tất cả mọi quyền của công dân là quyền tự nhiên, không ai và không cơ quan nào có đủ tư cách để ban phát. Trong một số trường hợp có liệt kê một số quyền của công dân tại một số điều khoản liên quan thì liền theo đó có một Tu chính án khẳng định sự liệt kê nói trên không hàm nghĩa hạ thấp những quyền tự nhiên khác không được liệt kê. Các nhà lập quốc Hoa Kỳ cũng đã tiên liệu những hạn chế có thể có về tự do ngôn luận nên đã phòng ngừa bằng Tu chính án thứ nhất. Và phán quyết của Tối cao pháp viện trong vụ The New York Times kiện Sullivan được coi là một phán quyết “mở rộng tự do ngôn luận”.

Làm một chính khách hay quan chức ở Mỹ suốt ngày phải rát tai nghe những lời chỉ trích của báo chí, dù chỉ trích đúng hay chỉ trích sai cũng không dễ kiện để "đòi sự công bằng". Bởi vậy mà chính khách hay quan chức phải có đủ bản lĩnh mặc kệ báo chí để làm những gì mình cho là đúng. Những người nổi tiếng khác cũng vậy. Họ phải chấp nhận sự "phân biệt đối xử". Cho nên, không có nhiều người Mỹ thích làm quan và làm người nổi tiếng. Cũng vì vậy mà người Mỹ ít có thói háo danh hơn người Việt chúng ta chăng ?

Lần đầu tiên 3 mẹ con Xu Sim ham hố tham gia 1 cuộc thi vui “Sáng tạo bánh rán - Rộn ràng hè vui” bởi vì cả 3 mẹ con đều muốn được tới nước Nhật thăm mèo máy Doreamon và chú Nobita hậu đậu mà tốt bụng. Bởi vì bánh rán này làm thật dễ và thật vui. Xu Sim tự tay làm tất cả mọi công đoạn. Công việc cuả mẹ Hà chỉ là tô son môi rồi cười thật điệu với Sim, còn Xu chụp hình.

Cứ học tập các bà mẹ Nhật, chỉ cần ghi thật cụ thể từng bước, và rồi hãy trao quyền làm nội tướng căn bếp cho các con. Từng việc, từ đọc hướng dẫn sử dụng, đong nước, quấy bột, đổ bánh, lật bánh, và trang trí... đều là những cơ hội quý để con quan sát, thực hành, trưởng thành. Con tự lập là mẹ tự do mà!

500 anh em FB ơi, vào thẳng trang web https://goo.gl/vNDcRR để bình chọn cho nhà Xu Sim nha!

Mẹ Hà hứa nếu được tới Nhật, sẽ có quà về cho tất cả mọi người! Mẹ Hà sẽ vào các trường học của Nhật để tìm hiểu tại sao họ có thể đào tạo được những công dân có lòng tự trọng cao nhất thế giới? Sáng nay 3 mẹ con vừa làm bánh, vừa dệt hi vọng.

Đâu có ai đánh thuế ước mơ đâu!

#BanhranAjinomoto #BotBanhRanPhaSan #Banhran #Ajinomoto #vuicungcon_lambanhngon #Sangtaobanhran_ronranghevui

KÍNH THƯA CÁC THÂN HỮU. Bởi trang FB này phải tải thường xuyên những thông điệp của tôi. Bởi nhiều bạn bè trên FB nhất là bạn mới trong một năm gần đây muốn truy tìm lại những bài viết cũ. Bởi lý do để giúp bạn đọc nắm bắt liền lạc những chủ để viết nhiều kỳ. Cho nên hôm nay tôi Kính gửi các Bề trên, các bạn bè thân hữu hay Tag tôi vào bài viết của Quý vị trên trang này rằng: Tôi cảm ơn các vị rất nhiều về tình cảm quý mến mình nên các vị mới Tag. Tôi cũng rất quý những tư liệu của các Vị, các bạn. . Nhưng như tôi nói ở vài lý do nêu trên, tôi sẽ chỉ để bài vở của các bạn 48 giờ, đủ để những người quan tâm đến bài vở của các bạn đọc, bình luận. . Sau đó tôi XIN PHÉP ẨN ĐI chứ không xóa, không chặn. Rất mong các vị hiểu và thông cảm. . Một nét nữa lưu ý các bạn khi tag tôi vào rằng: Trước khi Tag nên quan sát kỹ, nếu thấy chủ đề đó, bài đó đã có ai tag rồi hoặc gia chủ viết rồi thì thôi. . Trong trường hợp quý mên nhau, muốn lưu ý nhau thì xin gửi đường link vào Inbox là tiện nhất.Tôi sẽ rất biết ơn. . Với những trang tin điện tử, báo chí đăng bài của tôi mà bài đó lấy nội dung từ chính trang FB này cũng không phải tag lại nữa, chỉ thông báo cho tôi là đủ. . Nhân đây tôi xin thông báo: Hiện FB này còn chỗ để kết bạn cho 500 người nữa. Tôi sẽ ưu tiên cho những bạn gửi lời mời cho tôi kèm theo một dòng tin nhắn ở inbox và trong trang bạn có thông tin cá nhân. Trong trường hợp chỉ có lời đề nghị thôi, mở trang bạn không thấy gì thì tôi xin phép miễn tiếp. Với những bạn tôi mới đồng ý kết bạn, tôi sẽ ghi nhận lại và theo dõi, sau ba tháng không có giao lưu gì thì tôi lại đành phải tiễn bạn. Xin được thông cảm. Lý do lớn nhất là tôi thiếu thời gian , những gì viết trên FB là để phục vụ cộng đồng. Những điều nêu trên đây là nhằm mục đich đó. Xin cảm ơn Quý bạn. Chúc Quý bạn hạnh phúc. Nguyễn Huy Cường. &&&& Nguyen Dang HungViet Quoc DangTrần Quốc TrọngNguyễn Thanh QuangBinh Minh Nguyen Nguyễn Vũ DiệuVũ Lứa....

Các luật sư lên tiếng và bảo vệ những người yếu thế trong xã hội đúng là "toàn thua", nhưng "toàn thua" theo định nghĩa thắng - thua thô thiển kiểu võ biền của tác giả.

Có vinh quang gì khi các vị "thắng" được những luật sư này trong một phiên toà mà các luật sư ấy luôn luôn nắm chắc phần "thua" vì những chiêu trò của các vị, nhất là khi các vị không cho các luật sư ấy phát biểu trong phiên toà? Thế thì có khác gì hai võ sĩ lên võ đài, một ông thì được cầm kiếm chém thoải mái, một ông thì bị trói tay trói chân?

Nhưng ngay cả khi thua trong cái trò "diễn án" đó của các vị thì các luật sư ấy vẫn thắng những trận lớn hơn và quan trọng hơn.

Thứ nhất là họ thắng cả một hệ thống chuyên cai trị bằng nỗi sợ hãi, khi vượt lên trên nỗi sợ hãi đó mà đứng bên cạnh những người thân cô thế cô.

Thứ hai là họ thắng những suy nghĩ hẹp hòi, ích kỷ và yếm thế kiểu thần dân đang tràn lan trong xã hội, và xác lập những giá trị mới tốt đẹp hơn. Đó là những giá trị nhân văn, tự do và độc lập của các cá nhân biết đứng cạnh cái yếu trước thế lực cường quyền mạnh nhất trong xã hội.

Cứ mỗi một luật sư nữa lên tiếng trước cái ác, bảo vệ cái yếu, thì cả xã hội đã thắng thêm một bàn. Nhưng những chiến thắng đó không phải để cuối cùng giết chết bất kỳ ai, hay trả thù bất kỳ ai, mà là để xác lập những giá trị mới tốt đẹp hơn nơi mọi người Việt Nam đều có thể chung sống hoà bình với nhau. Đó mới là chiến thắng thực sự và sau cùng.

Tôi không tôn các luật sư này thành thánh, vì họ chỉ đang làm đúng cái bổn phận nghề nghiệp của những luật sư bình thường. Biết thế nào cũng có người sẽ lôi những chuyện chẳng hay ho gì của họ ra để phản bác, tôi chỉ muốn nói là bất kể đời sống cá nhân của họ như thế nào đi chăng nữa, việc làm của họ đều đang góp phần vào cái chiến thắng thực sự và sau cùng đã đề cập ở trên.

Cuối năm 2016, trong bài "Nếu GS Nguyễn Lân còn sống..." tôi có nói tới bản thảo cuốn sách của Hoàng Tuấn Công phê bình, khảo cứu hàng loạt sai sót của cụ Nguyễn Lân qua một số cuốn từ điển tiếng Việt. Cũng trong bài ấy, tôi tỏ ý băn khoăn không hiểu sao một bản thảo hay và có ích như thế lại liên tiếp bị mấy nhà xuất bản từ chối.... Sau đó rất nhiều ý kiến lý giải khác nhau về hiện tượng này. Nhưng đó là năm 2016... còn bây giờ 7/2017 cuốn sách ấy đã ra mắt bạn đọc; đã có nhà xuất bản "dũng cảm" nhận "trách nhiệm" để nó được chào đời. Tôi mừng cho HTC 5 thì mừng cho NXB ấy 10. Xin trân trọng thông báo với bạn đọc xa gần. Và bây giờ tôi lại băn khoăn: không hiểu các con, cháu của GS Nguyễn Lân sẽ thế nào khi đọc cuốn sách này ??? Phản ứng như thế nào trước sự góp ý cho những sai sót của mình sẽ là thước đo chính xác về tầm văn hoá của mỗi con người. Trộm nghĩ, nếu có vinh dự làm con cháu GS Nguyễn Lân, nhất định tôi sẽ đến cảm ơn tác giả cuốn phê bình khảo cứu này.

HN, 25/07/2017

The Straits Times sáng nay đưa tin phát ngôn viên Hải quân Indonesia, Đại tá Gig Sipasulta thẳng thừng bác bỏ tin Indonesia bắn trọng thương 4 ngư dân Việt Nam.

Đại tá cũng cho biết tàu tuần tra Indonesia có chặn 2 tàu cá VN nghi đánh trộm cá ở rìa EEZ phía Bắc đảo Natuna, nhưng chỉ bắn chỉ thiên đuổi đi theo đúng giao thức.

Như thế, tuy chưa thể khẳng định lời của phát ngôn viên Hải quân Indonesia là 100% sự thật, nhưng việc 4 thuyền viên có thể bị tàu TQ bắn là một nghi ngờ có cơ sở.

Hơn thế nữa, trong khi BTG xây tường thông tin vây bọc sự kiện bãi Tư Chính, thì việc đổ vấy cho Indonesia để tránh dính TQ vào lại càng củng cố nghi ngờ.

Chỉ có điều, chúng ta sẽ không thể nào được xác nhận đích xác—một chuyện lẽ ra vô cùng đơn giản bởi chính ta có quyền được biết.