Cuộc "góp gạo nấu cơm" mang tên cổ phần hoá Hãng phim truyện Việt Nam nói lên rằng giờ đây dưới cái vỏ rất nghiêm túc và tân tiến, người ta có thể biến mọi cái thành trào lộng khó tin. Nhưng đừng nên đắm sâu vào các chi tiết bi thương cũng như hài hước nữa. Xét cho cùng cũng có vấn đề thật là hào quang không nuôi được người. Và để có lương người ta phải có sản phẩm. Câu chuyện trào lộng này không thay đổi bản chất vấn đề nhức nhối: Làm gì để một đơn vị đầy hào quang có việc làm, có sản phẩm, có thu nhập trong bối cảnh nhà nước không tiếp tục phương thức bao cấp đầu vào, đầu ra cho điện ảnh nữa? Tôi cho rằng đã bỏ lỡ một hướng đi tốt là hội tụ điện ảnh và truyền hình. Trong cuộc hội thảo tại Viện Phim (cách đây đã hai chục năm), tôi có đưa ý kiến: Điện ảnh như ông anh đầy vinh quang nhưng gặp lúc ốm yếu. Truyền hình như đứa em đang tuổi lớn nhanh nhưng cũng chưa cứng cáp để cõng được ông anh. Nhưng có thể bắc những cây cầu nhỏ: Truyền hình đặt phim nhiều tập để điện ảnh cung cấp, và lúc nào đó, rủng rỉnh tiền, nên đặt hẳn cả các bộ phim nhựa sang trọng. Rồi sau những cây cầu nhỏ sẽ là những cây cầu lớn hơn. Thực tế là trong nhiều năm VTV đã đặt hàng bên điện ảnh làm "Điện ảnh chiều thứ bảy". Nhưng về cơ bản sự "hội tụ" chưa diễn ra như ý. Truyền hình làm phim kiểu nhà nghèo, đơn giá thấp. Cũng phải nói rằng làm thì làm đấy (vì dẫu sao phim truyền hình vẫn là phim, và thực tế có thể là phim hay, còn phim nhựa sang trọng thật nhưng có tiền đâu mà nhà nước hay ai đặt hàng nhiều. Có đặt cũng dăm đạo diễn có việc chứ đâu cho tất cả?), nhưng không ít "người điện ảnh" vẫn ngầm ý "khinh" cái phim truyền hình. Có đợt liên hoan, còn không muốn "chung mâm" trong phân loại trao giải phim. Nếu người mua cổ phần là truyền hình, tôi nghĩ 30 tỷ không phải là điều đài TH lớn không thể bỏ ra. Bạn có thể hỏi: "Vấn đề không phải là 30 tỷ, mà nuôi quân và việc làm cho đội ngũ". Thế bạn nghĩ lâu nay đội ngũ các nhà làm phim điện ảnh sống bằng tiền lương 540 ngàn, 1 triệu, hay lương cơ bản vài triệu ư (khi không có sản phẩm)?. Không ạ. Đa số họ vẫn làm phim, đóng phim, trong đó có cho phim truyền hình. Và làm sự kiện văn hoá, có người sống giàu lên chứ không khó khăn đâu. Đội ngũ điện ảnh, về nguyên tắc, không thiếu việc từ truyền hình. Trừ khi không muốn thay đổi nếp nghĩ. Dĩ nhiên, người làm điện ảnh thì mục tiêu phải là làm phim chiếu rạp. Nhưng lúc khó khăn, khi các cơ hội và đường hướng làm phim điện ảnh còn chưa chín muồi, thì làm các sản phẩm cho truyền hình (không chỉ là phim) rất khác với việc người ta đề nghị là nhận thuê chỗ để "bán bún, bán chân gà". Không biết bây giờ chuyện này có muộn rồi, hay vẫn còn có thể? Tôi không biết. Nhưng chắc chắn những người khác phải biết chứ.

Theo ông nghị Lê Thanh Vân, có nhiều thạc sỹ được đào tạo theo tốc độ ánh sáng đang chui sâu, leo cao trong bộ máy! Lần này, cần bóc hết ra, để ông Nguyễn Xuân Anh không kêu oan, "bị trù úm vì là cán bộ trẻ, giỏi tiếng Anh hơn đồng cấp, kể các vị có bằng của nước ngoài, nên bị ghét".

"Đó là việc liên kết giữa các cơ sở đào tạo trong nước với Viện Quản trị kinh doanh Brussels, Vương quốc Bỉ những năm trước, để cho “ra lò” một loại giấy tờ gọi là bằng Thạc sĩ quản trị kinh doanh. Qua tìm hiểu cho thấy, hình thức đào tạo này không có đầu vào, mà cũng chẳng có đầu ra, nghĩa là chẳng hề có thi tuyển. Người học chỉ đăng ký, nộp tiền (hầu hết từ ngân sách) và trải qua 44 ngày gọi là “đào tạo” (tính trừ thời gian phiên dịch, có lẽ chỉ có 22 ngày tiếp nhận kiến thức) để rồi được cấp bằng Thạc sĩ quản trị kinh doanh.

Nếu so sánh với thời gian đào tạo tiến sĩ ở Mỹ (từ 4-7 năm nghiên cứu, viết luận án), thời gian chưa đầy 2 năm để lấy bằng tiến sĩ của ông Nguyễn Xuân Anh ở trường Southern California University for Professional Studies được coi là "siêu tốc" thì việc đào tạo để lấy bằng Thạc sĩ quản trị kinh doanh theo hình thức liên kết trên phải được gọi là “tốc độ ánh sáng”!

Vì vậy, theo tôi loại bằng này còn kém hơn cả bằng của ông Nguyễn Xuân Anh. Ấy vậy mà thực trạng tôi nắm được là nhiều cán bộ ở các ngành và địa phương đã và đang sử dụng loại giấy tờ này để khai vào lý lịch cán bộ, đảng viên, nhằm tạo bàn đạp về tiêu chuẩn học vấn, rồi chui sâu, leo cao trong bộ máy của hệ thống chính trị. Có người đã và có người đang giữ vị trí đứng đầu tỉnh ủy"

Chuyện đời Chiêm Quốc Thái! (Tiếp theo).

“Phong sương mấy độ qua hè phố”, từ dạo xảy ra kiện tụng tranh chấp với cợ cũ, anh Chiêm ảnh bị báo Một Thế Giới quánh quá tay.

Ngày 12-7, quánh bài “Vợ bác sĩ Chiêm Quốc Thái: Tôi quá khiếp sợ chồng tôi”.

Ngày 15-7, quánh bài “Vợ bác sĩ Chiêm Quốc Thái: Mới quen tôi anh Thái không có tiền và chỉ được phụ mổ các ca tiểu phẫu".

(Bài này rất tục, bài này nói anh Chiêm có biết cái quần gì đâu, chỉ biết khâu thu hẹp ngã ba phụ nữ. Trong lúc ảnh thời điểm này đang là Phó Giám đốc Phụ trách Chuyên môn của Bệnh viện Thẩm Mỹ Hiệp Lợi. Ảnh tức lắm, nhưng ảnh tức kệ ảnh báo đăng kệ báo. Mà đúng điên, biết khâu ngã ba phụ nữ thuộc dạng đại cao thủ rồi, chỗ đó vốn là nơi nhạy cảm nhất của con người, hem tin cấu thử phát thì biết).

Ngày 17-7, quánh bài “Bác sĩ Chiêm Quốc Thái nhắn tin cho vợ: Tính anh thích lăng nhăng”.

(Cái này anh Chiêm nói thiệt mà, ảnh vốn dĩ mê gái bẩm sinh, mắc gì quánh. Mà chuyện tin nhắn cá nhân của người ta, mình là báo chí mình lôi lên chi. Phải ảnh nhắn, “Tui sẽ giết cô bằng cách này hay cách kia”, lúc đó liên quan đến mạng người thì khác, còn đằng này ảnh nói ảnh thích lăng nhăng chứ ảnh có nói ảnh thích lập đảng tạo phản đâu mà cũng múc ảnh).

Ngày 19-7, quánh bài “Vợ đòi 100 tỉ, bác sĩ Chiêm Quốc Thái chỉ chấp nhận chia 10 tỉ”, thấy chưa đã nói đây là chuyện cá nhân của người ta, đòi chia sao thì có Tòa, mình nhảy vô làm trọng tài chi, vô duyên dễ sợ.

Ngày 22-7, quánh bài “Khối tài sản 200 tỉ và phiên Tòa nghẹt thở của vợ chồng bác sĩ Chiêm Quốc Thái”.

Ngày 26-7, quánh bái “ Bác sĩ Chiêm Quốc Thái bỏ 3 tỷ mua chuộc người làm chứng để hại vợ”.

(Cái bài này thiệt tình phải lạy luôn cả nhà báo với tòa báo, anh có phải Cơ quan Điều tra đâu mà tự kết luận, tự loan tin luôn. Nên nhớ, Luật quy định rất rõ về hành vi ngụy tạo chứng cứ, nhân chứng).

Chỉ bấy nhiêu thống kê đã đủ cho thấy, Một Thế Giới chính thức trở thành trang facebook của vợ anh Chiêm, một chuyện hết sức cá nhân phút chốc biến thành ngày dài trên gác xép, đời tàn trong ngõ hẹp…

Anh Chiêm ảnh tức lắm, ảnh thề, chuyến này có liệt anh cũng kiện… Và ảnh kiện thiệt.

(Còn tiếp).

Quan hệ Việt -Đức quá âm u như bầu trời phía sau tôi, ảnh hưởng trực tiếp đến hàng chục vạn người Việt ở Đức và tâm tư tình cảm của hàng vạn người khác đã từng số, học và lao động ở Đức như giáo sư Hoàng Xuân Phú và tôi. Nước Đức đã tuyên bố tạm dừng Đối tác Chiến lược với Việt nam. Chưa thấy chính quyền Việt nam có động thái gì để giữ lấy quan hệ Đối tác Chiến lược với một nước đang dẫn dắt cộng đồng EU.

Có lẽ, nếu tình hình quan hệ Việt Đức tiếp tục xấu đi sau cuộc bầu cử Quốc hội vào ngày mai 24/9/2017, tôi sẽ đề xuất những người yêu nước Đức kêu gọi chính quyền Việt nam cần tìm hướng giải quyết bế tắc, như đề nghị những nhân sỹ có quan hệ tốt với Đức làm trung gian với chính quyền Đức. Một trong những nhân sỹ đó là giáo sư toán Hoàng Xuân Phú, vừa làm việc tại Việt nam lẫn tại Đức, bạn học của tiến sỹ vật lý Merkel, người đàn bà thép chắc chắn sẽ tiếp tục làm thủ tướng Đức sau cuộc bầu cử ngày mai. Tôi và nhiều người khác, sẵn sàng tham gia đội quân "ngoại giao nhân dân" cùng giáo sư HXP để cứu chữa quan hệ Viêt- Đức!

Vài điều minh định về việc của bác sĩ Chiêm Quốc Thái!

1. Việc vợ chồng ra Toà phân chia tài sản là việc chết sức cá nhân, không Toà soạn báo nào lại tham gia nhiệt tình vào vụ việc ấy như Một Thế Giới. Những bài viết của Một Thế Giới đều hướng đến mục đích lớn nhất là bôi nhọ cá nhân.

2. Không phóng viên nào bỏ ra hàng trăm triệu đồng để nhờ share link vụ việc trên facebook, khoe thêm tiền đô để share link tiếp nếu không được sự bao che, thông đồng của lãnh đạo Toà soạn. Người ngây thơ nhất cũng hiểu không ai điên mang tiền riêng đi hoá vàng như vậy.

3. Không Toà soạn nào, người lớn nào biết sai đã ký biên bản xin rút đơn khiếu nại, hứa không tấn công cá nhân để rồi sau đó lại xé rào, nuốt lời.

4. Không một phóng viên nào giúp chuyển lời hoặc thương lượng tiền của một vụ ly hôn vì bất cứ lý do gì. Trong lúc số tiền ấy là hàng trăm tỷ.

5. Các anh chị hay đưa ra lý lẽ sao trước không lên tiếng giờ mới lên tiếng. Trước, ai để ý chuyện tranh chấp ly hôn. Sau biết khúc mắc bên trong thì mới quyết định viết hoặc không, có phải siêu nhân đâu mà chuyện nào cũng tham gia được.

6. Cuối cùng, không ai dám mang danh một lãnh đạo đi dọa nếu lãnh đạo ấy không cho phép.

Và nếu các anh chị vẫn nhìn vụ việc là tranh chấp tài sản, thì đó là quan điểm của các anh chị.

Về phần mình, tôi vẫn viết đều phải viết!

Cổ vũ cho hành vi mọi rợ!

Gần đây, các tờ báo như Dân Việt thường xuyên đưa tin các nhà hàng xẻ thịt những con cá to trên 100kg như cá hô, cá vồ đém (cá tra khổng lồ), cá đuối nước ngọt khổng lồ với giá cực cao, thường trên 1 triệu đồng/ kg.

Tôi không biết tờ báo này nhận bao nhiêu tiền của các nhà hàng trên để quảng cáo cho họ, nhưng tôi biết các loại cá này nằm trong Sách Đỏ VN và thế giới, do đó đánh bắt hay mua bán đều vi phạm pháp luật nghiêm trọng, cũng không khác gì mua bán ngà voi, sừng tê...

Ăn thịt động vật quý hiếm là hành vi mọi rợ, chỉ có ở những kẻ vô văn hóa, trọc phú. Thế giới văn minh tởm lợm điều này.

Đề nghi các cơ quan chức năng xử phạt nghiêm minh các nhà hàng trên, và bộ 4T phạt nặng các tờ báo quảng cáo bậy bạ này!

Ảnh trên báo DV, theo tôi đây là những kẻ chưa tiến hóa!

Trước giờ mình xem khoảng trên dưới một chục bộ phim tài liệu về chiến tranh Việt Nam, từ các hãng của Mỹ cho đến các nhóm nghiên cứu của Anh, Úc và mình thấy vài điều sau:

1. Nhóm phản chiến luôn luôn tìm những ngóc ngách bẩn thỉu của chiến tranh để bảo vệ quan điểm của mình. Chỉ có điều, nhóm phản chiến thường tìm ra những ngóc ngách bẩn thỉu của VNCH thay vì tìm ra những ngóc ngách bẩn thỉu của VNDCCH. Lý do rất đơn giản là chế độ VNCH quá mở để nhóm phản chiến tự do thấy và ghi nhận còn chế độ VNDCCH quá kín và quá tinh vi để khó thấy. Dù có thấy được những thứ bẩn thỉu ở phía VNDCCH, nhóm phản chiến, vì lý do gì đó vẫn thường làm ngơ.

Khôi hài nhất là nhóm chống chiến tranh chỉ kêu gọi "hoà bình" ở một phía và sau khi VNDCCH xé toạc cái hiệp Paris thì nhóm chống chiến tranh lại im bặt như thể họ không nghe, không thấy và không biết.

2. Nhóm khuynh tả tệ hơn nhóm phản chiến ở chỗ, họ không chống chiến tranh mà ngược lại họ cho rằng chiến tranh là cần thiết và cố tìm ra những ngóc ngách bẩn thỉu của phía đối lập để bảo vệ cái gọi là "chính nghĩa" cho mình. Với họ, những hành động tàn ác của phía đối lập là không thể chấp nhận được nhưng những hành động tàn ác của "phe ta" là cần thiết hoặc thậm chí "chính nghĩa" (nếu như họ không che đậy được những hành động tàn ác đó của "phe ta").

Cho đến ngày giờ này, các nhóm khuynh tả vẫn tiếp tục làm ngơ những thứ tàn bạo và tinh vi của phía họ ủng hộ và bảo vệ, kể cả những thứ tàn bạo vẫn tiếp tục diễn ra trên đất nước Việt Nam như thể họ không nghe, không thấy và không biết. Tuy vậy, họ vẫn tiếp tục lặp đi, lặp lại quá khứ một cách có chọn lựa.

3. Nhóm khuynh hữu lại là nhóm ít phản ứng so với nhóm khuynh tả. Xét ra, nhóm khuynh hữu quá thực dụng và họ ít làm những việc họ cho là thiếu thực dụng, đặc biệt trên mặt trận truyền thông. Những bộ phim về chiến tranh Việt Nam do phía khuynh hữu thực hiện ít hơn phía khuynh tả rất xa. Có lẽ đây là một trong những lý do ngày giờ này vẫn còn rất nhiều những ngộ nhận về chiến tranh Việt Nam hoặc ít ra cái nhìn về chiến tranh Việt Nam vẫn chưa có sự cân bằng hai bên.

4. Nhóm nghiên cứu độc lập là những nhóm ít ầm ĩ trên truyền thông. Bởi lẽ, đây là nhóm học giả thứ thiệt và số người thật sự quan tâm đến những ngóc ngách của cuộc chiến với cách nhìn trung thực và khoa học thì quá ít. Cho đến ngày giờ này, vẫn chưa có những cuốn sách, những bộ phim được viết ra, được thực hiện với cái nhìn công bằng và chính xác. Đó là điều đáng tiếc. Chỉ hy vọng mai sau sẽ có những nhóm viết lại về cuộc chiến Việt Nam một cách trung thực và đầy đủ.

------------------------

Bởi vậy, tuỳ bạn có cái nhìn từ góc độ phản chiến, khuynh tả, khuynh hữu hay nghiên cứu độc lập để thấy và hiểu chiến tranh Việt Nam có hình thù như thế nào.

#_docthoaihnd

Cảm giác là đau xót khi xem The Vietnam War. Tôi không phải là một chuyên gia sử học, thậm chí hồi học phổ thông tôi còn ghét cay ghét đắng môn này bởi cái lối dạy ta thắng địch thua, ta anh hùng, địch hèn kém. Nói đúng hơn, tôi vẫn đang là một học sinh về môn này, cho nên khi tôi nêu ra quan điểm, điều ấy không có nghĩa là nhận thức cuối cùng của tôi. Các bạn có thể thoải mái tranh luận, bổ sung cho tôi. 1. Trong toàn bộ cuộc chiến ấy. Mỹ là kẻ đáng mang tội nhất. Chỉ bởi một nỗi sợ sự lan toả của làn sóng đỏ mà can thiệp quá sâu vào Việt Nam, thậm chí đổ quân vào VN, không thèm đếm xỉa tới sự ưng thuận của VNCH. Mỹ đổ bom đạn, đổ người với một thái độ kiêu ngạo, sợ mất mặt, sợ mình là kẻ thua trong cuộc chiến ngăn chặn cộng sản. 2. Tôi không trách sự thua trận của VNCH. Khi tiếp quản Miền Nam thì trong lòng xã hội đã chia năm xẻ bẩy. Bình Xuyên chống, lực lượng Việt Cộng đã khá mạnh, đã được tôi luyện với va chạm với Pháp, phật giáo không hiểu tại sao cũng quậy tưng bừng, có lẽ bởi chính sách của ông Ngô Đình Diệm?

3. Ông Hồ Chí Minh đã rất sáng suốt khi định bắt tay với Mỹ, nhưng bàn tay của ông đã bị chơ vơ. Điều này đáng tiếc vô cùng. Đây là lỗi của Mỹ. Họ thân với Pháp và họ coi việc bắt tay với Việt Minh là một hành động phản bội. (Chi tiết này tôi phải check lại)

4. Việc ông Hồ Chí Minh phải dựa vào Liên Xô, TQ là tất nhiên để có thể chống lại phía bên kia khi Mỹ đổ tiền, sau là người vào Miền Nam Việt Nam. Nhưng tiếc thay, điều này tạo ra một tiền đề cho sự phụ thuộc vào TQ, kẻ thù nham hiểm ngàn đời của Việt Nam.

5. Còn về tội tác diệt mấy trăm nghìn người vô tội trong CCRĐ thì không gì biện minh được. Đây chính là lỗi của ông Hồ Chí Minh, nhưng đây cũng là hậu quả của việc phụ thuộc vào TQ.

Giờ đây, khi chúng ta là lũ hậu sinh thì việc phán xét là dễ dàng, tôi không có ý định "bôi nhọ" hay thiên vị bên nào. Lịch sử là lịch sử. Cần có cái nhìn khách quan, chính xác. Ấy là điều cần thiết. Cần thiết để chúng ta có cái thói quen nhìn rạch ròi, từ đấy mới có cái nhìn sáng suốt với hiện tại. Các bạn nghĩ sao?

Trung thực Pi, con trai tôi, có thói quen tự chấm bài cho mình sau mỗi lần kiểm tra. Có lần nó tự chấm được 7.5 nhưng thầy lại chấm 8.5. Nó lên trao đổi với thầy và cuối cùng thầy phải nhận "Thầy chấm loáng thoáng". Pi làm tôi nhớ lại trường hợp Trần Chiêu Minh. Năm bạn ấy học lớp 10 (2003), bạn ấy cũng lên cãi để giảm điểm từ 9 còn 8. Năm 2005 Minh giành huy chương bạc toán quốc tế, huy chương thứ hai cho PTNK. Huy chương toán quốc tế đầu tiên của PTNK giành được năm 2003 bởi bạn Nguyễn Đăng Khoa, đúng 10 năm sau sau khi hệ chuyên Toán-Tin được thành lập (năm 1996 đổi thành trường PTNK). Lẽ ra những huy chương ấy có thể đến sớm hơn. Năm 2001, lần đầu tiên tôi được anh Khắc Minh mới ra đề đề xuất cho VMO và Vietnam TST, lần ấy ở vòng VMO, tôi đã có bài được chọn, nhưng ở vòng TST, tôi có đến 3 bài toán được chọn. Năm đấy PTNK có bạn Nguyễn Đình Hoằng dự thi TST. Lẽ thường tình ai cũng nghĩ Hoằng sẽ có lợi thế lớn. Nhưng Hoằng chỉ xếp thứ 8, mất cơ hội là người đầu tiên của PTNK được dự IMO. Cảm xúc của tôi thật là lẫn lộn. Nhưng tôi biết anh Khắc Minh và thầy Đoàn Quỳnh càng quý tôi hơn từ đó. Thực sự họ đã có một quyết định mạo hiểm. Nhưng họ đã không mất tôi. Và Nguyễn Đình Hoằng sau này cũng trở thành một nhà toán học xuất sắc. Lúc đó, giả sử tôi thiếu trung thực, hướng dẫn trước cho Hoằng 1 bài, ví dụ bài khó nhất (tôi sẽ viết về bài này sau, trong một stt khác), chắc chắn Hoàng đã có suất đội tuyển. Nhưng rồi sao? Hoằng sẽ phát triển thế nào nếu xuất phát từ sự thiếu trung thực ở chính ông thầy mà cậu ấy luôn yêu mến, tôn trọng? Và sự có mặt của Hoằng ở đội tuyển, có thể đã chiếm mất một xuất đội tuyển của một bạn khác, ví dụ của Le Anh Vinh, một hot-boy của làng giáo dục Việt Nam hôm nay. Tôi không muón nói nhiều về sự thiếu trung thực, tôi ít có thói quen nói về điều xấu, dù tôi biết nó còn xảy ra nhiều quanh ta. Tôi chỉ mong mỗi người chúng ta đề cao sự trung thực. Lấy đó làm giá trị cốt lõi của mỗi người.

Đây là Đà Nẵng, còn Hà Nội, Sài Gòn và hầu như là cả nước - Đất đai, danh lam, thắng cảnh thuộc sở hữu toàn dân rơi vào vòng xoáy kiểu này và mang lại cho những kẻ gian tham (bao gồm cả quan chức) hàng nghìn tỷ lợi nhuận - và chúng lại được phong anh hùng, đại gia với cả idol xã hội.

Nói thêm về người Đà Nẵng xí (đúng giọng Đà Nẵng chưa haha). Dân Đà Nẵng được nhét cho cụm từ “Thành phố đáng sống” cái sướng rơn, quên con mẹ nó hết đất trời. Việc đơn giản như cây cầu Thuận Phước xây xong h để làm cảnh, xe trọng tải lớn vào cảng Tiên Sa (mục tiêu xây cầu) từ phía bắc muốn vào phải đi vòng 20km quang thành phố. Việc này gây ách tắc, hỏng đường nội thị và...cả những mạng người ra đi dưới bánh Container. Rồi còn cái nhà “trái bắp” - có ai biết lượng điện tiêu thụ của nó vì nhiệt độ cao (nghe đâu) bằng luôn cả phần còn lại của Thành phố, lý do là bởi không theo tư vấn, xây dựng bất chấp.

Định chém tiếp về cụ người hùng gì đấy nhưng thôi, nhỡ đâu mất hết bạn 😂😂😂