Lời khuyên cho những em trẻ mới vào đại học.

- Đại học có nghĩa là tự học, không phải còn như cấp ba có thầy cô nhắc nhở, kiểm tra thường xuyên, cái gì cũng phải tự xử cho nó quen, nên ráng mà tranh thủ học, học được càng nhiều càng tốt chứ không phải thấy ít kiểm tra rồi khỏi học, kết quả không ra trường, phí mẹ nó hết mấy năm.

- Rảnh thì đi làm thêm, kiếm việc phục vụ hay bán hàng mà làm để học cách nhẫn nhịn, giao tiếp, mỉm cười, thái độ làm việc thân thiện ra sao, hòa nhập với tập thể thế nào. Đừng có nghĩ nhà có điều kiện rồi thì không cần làm, có điều kiện không có nghĩa là có trải nghiệm sống và làm việc. Đi làm cho biết với người ta.

- Phong trào đoàn đội, thật sự rảnh và có thời gian thì tham gia, không thì thôi, tranh thủ ở nhà phụ cha phụ mẹ, rảnh thì đi về quê giúp đỡ gia đình chứ không cần đi mùa hè đỏ mùa hè xanh, nếu nghĩ sau này sẽ phát triển ở con đường đó về lâu dài thì nên xông pha, còn không thì cũng chả cần, có nhiều cách để học cách hòa hợp tập thể hơn tham gia mấy cái đó.

- Muốn yêu cứ yêu, tranh thủ yêu đi, yêu rồi còn thất tình cho biết mùi với người ta, chứ bốn năm đại học cao đẳng mà chỉ học không chán lắm. Nhưng yêu thì phải biết tự bảo vệ bản thân mình, quyết định quan hệ tình dục thì phải dùng bao cao su, đừng tin lời thằng chó con chó nào là nó an toàn lắm, lỡ bệnh một cái là ăn cám.

- Ngoài ra thì còn nhớ chăm sóc bản thân mình, tuổi 18 tới 23 là tuổi bắt đầu quan tâm đến bề ngoài nhưng ác cái là tuổi này dễ nổi mụn, nên cần phải chăm sóc và có cách để trị mụn. Có tiền thì bỏ ra 199 ngàn đến phòng khám Nitipon Clinic, đang có chương trình trị mụn dành cho sinh viên với giá ưu đãi như trên. Đảm bảo sạch mụn bề mặt ngay sau lần đầu điều trị và hạn chế thâm sau mụn. Đăng ký ngay ở đây https://goo.gl/forms/kqMxrNOsGGYgpFbr2

- Kiếm thêm cái gì đó để học ngoài cái chuyên môn đang học chính, tốt nhất là ngoại ngữ phụ trợ. Lên mạng nghiên cứu coi ngành của mình sau này sẽ làm việc với thằng nước nào nhiều nhất thì chọn tiếng thằng đó mà học, bảo đảm học ngoại ngữ về sau có đất dùng, đừng lo.

- Thích hát thì đi tham gia thi hát, thích vẽ đi tham gia vẽ, thích diễn thì kiếm ai casting phim kịch gì thì đi tham gia thi, còn trẻ đừng sợ nhục, cứ làm đi, để sau này khỏi hối tiếc vì sao trẻ mà không dám làm.

Chúc các cháu có những tháng năm đại học vui vẻ trước khi lăn vào đời sắp mặt lợn.

Đầu thư, cho em lạy các ông cò nhà, cò đất, lạy tiếp mẹ bán bảo hiểm, lạy sang anh dạy gia sư, lạy thím thu mua sim số, lạy bố bán tua du lịch.... Hôm nay, nhân ngày lành tháng tốt, em chính thức đốt vía các anh các chị, các anh các chị tha cho em đừng gọi vào tinh mơ sáng sớm, gọi vào nửa đêm giấc nồng, gọi liên tục từ vươn thở đến tiếng thơ làm em phát rồ phát dại. Mà em cũng nói luôn các anh các chị không hiểu não có nếp gấp nào đẹp không mà cứ đi gọi tra tấn người khác để bán hàng như thế. Làm dịch vụ phải khéo léo làm vui lòng khách, đằng này nhắn tin, gọi điện như khủng bố người ta, 100 khách nhận được cuộc gọi thì đến 99 khách chỉ mong được rút dép phang vào Cái alo của các anh các chị thôi ạ. Cái nghề nghiệp của các anh chị đang cao quý là thế bỗng dưng tụt giá thảm hại do cái cách tiếp thị thần kinh lung linh của các anh các chị đấy ạ. Hôm nay 14 âm lịch em tế sớm để xin các anh các chị khỏi làm phiền nhà chúng em em. Mà đang tế đã có mẹ réo hỏi: chị ôi, chị có bán cái sim đang dùng này không? Bên em thu mua với giá cao nhất chị ôi? Ôi Ôi ôi, tôi đến ôi hết cả người mất thôi.

( Stt sưu tầm)

Nhiều khi tao thấy chuyện có tiền lương nó giống như mình thích một người, thích ơi là thích, kiểu thầm thương trộm nhớ ấy, rồi bỗng một ngày nó chịu quất mình xong rồi phát hiện ra là nó yếu sinh lý.

Tức là, mong chờ thì rất ghê gớm, đến và đi thì rất nhanh và để lại một vết thương lòng quá lớn.

Mẹ, cả tháng làm lụng vất vả như con chó, đổ mồ hôi tay, sôi mồ hôi háng, chờ tới tháng lãnh lương, vậy mà nó đến rồi đi nhanh như con chó chạy ngoài đồng không mông quạnh.

Tiền cầm trên tay, trả một đống nợ ngân hàng, trả một đống hóa đơn các thể loại, quay qua quay lại là hết mẹ nó rồi, chưa kịp mua gì hết.

Phim mới ra, chưa kịp mua vé coi đã hết tiền. Mỹ phẩm hết, chưa kịp mua bổ sung đã hết tiền. Bao nhiêu món ngon vật lạ muốn ăn, cũng đã hết tiền. Cả đống thứ cần làm chưa kịp làm gì thì tiền đã hết.

Thấy trên Tiki có Hội sách Online 2017 ở đây http://bit.ly/hoi-sach-online-2017-ntt, nhiều hấp dẫn quá, mua một cuốn cũng free ship ở Sài Gòn và Hà Nội, còn có Tiki Now giao hàng trong hai tiếng đồng hồ... mà không còn tiền để mua. Thậm chí thấy có cái buffet sách, chỉ cần bỏ 600 ngàn ra để mua được 10 cuốn sách mà cũng không đủ tiền để mua.

Vì sao lại khổ như vậy... vì sao lương đến rồi đi như yếu sinh lý như vậy.

Tao buồn quá các mày ơi...

"Không để tình trạng báo chí bị dẫn dắt bởi các thông tin trên mạng, đưa thông tin không chính thống".

Đó là khẳng định của Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn trong một buổi họp chiều qua.

Tôi đồng ý với Bộ trưởng Trương Minh Tuấn là trên mạng xã hội có không ít thông tin chưa chuẩn xác. Nhưng nói về sự dẫn dắt của mạng xã hội, tôi xin phép được trao đổi lại vài điều như sau:

Báo chí không những có tính chính danh mà còn có trong tay một bộ máy khai thác thông tin hùng hậu, cớ gì lại để mạng xã hội - vốn là nơi tập hợp các trang viết cá nhân - dẫn dắt? Có bao giờ các nhà quản lý tự hỏi, tại sao lại như vậy?

Là một người từng làm báo, là một người đọc báo và bây giờ dưới góc độ một người dân, tôi thấy nhiều vụ việc mạng xã hội đã dẫn dắt báo chí chỉ đơn giản là vì báo chí đã không thực hiện đúng và đầy đủ chức năng đưa tin trung thực, khách quan, lấy việc phục vụ nhu cầu thông tin của độc giả làm mục tiêu tối thượng, mà thay vào đó là sự định hướng thô thiển và lộ liễu.

Sự thật là nhiều nhà báo, nhiều tờ báo nắm rõ mười mươi bản chất của sự việc, nhưng họ phải im lặng, thậm chí còn nói với nhau rằng, sự thật ấy nhà báo biết nhưng nói ra để làm gì, để được gì? Khi báo chí không dám nói sự thật, thì báo chí không còn là báo chí. Khi báo chí đã tự từ bỏ chức năng của mình, thì mất đi vai trò dẫn dắt là dễ hiểu.

Bản chất của sự dẫn dắt là ở tính trung thực, sòng phẳng, khách quan, kịp thời của thông tin, chứ không phải ở nguồn phát tán.

Trên mạng xã hội, những cá nhân đưa tin chuẩn xác, lấy lý tưởng phụng sự xã hội làm mục tiêu thì vẫn có thể có những người đọc tự nguyện đồng hành với họ.

Còn một tổ chức đưa tin nhưng lại chậm trễ, thiếu sự khách quan, trung thực, không dám đi đến cùng sự thật, không dám đồng hành với nhân dân, không dám bảo vệ lẽ phải, cách thức thì hạn chế cả thông tin lẫn tư duy, hạn chế sự phản biện, thay vào đó là một chiều áp đặt, thì dù có vỗ ngực là chính thống cũng chẳng thể dẫn dắt được người đọc hôm nay.

Cuối cùng, tôi nghĩ rằng, chỉ có Sự Thật mới có thể dẫn dắt người dân, thưa Bộ trưởng.

Tôi vừa vui lại vừa buồn khi các bạn nhắn hỏi xem tôi có bị PC-50 gọi lên chưa, có phiền phức gì không, FB có bị hack không, có việc gì thì nhớ chia sẻ với cộng đồng, trong ấy có một bạn phóng viên. Buồn cười và cũng vui là bởi các bạn lo lắng cho tôi nhưng cũng buồn là vì điều ấy chứng tỏ nỗi sợ là một thứ rất phổ biến trong xã hội Việt Nam. Cũng đúng thôi, bởi chúng ta đang sống trong một xã hội chưa thể gọi là lành mạnh được.

Tôi có trả lời là tôi tin chắc tôi không bị mời lên, bởi tôi chỉ là người truyền tải thông tin một cách trung thực. Nếu tôi đưa tin sai, đấy là một cái cớ rất tốt để tôi bị hành. Sự độ lượng dễ dãi không phải là phẩm chất của các đồng chí công an. Hơn nữa, họ sẽ không gọi bởi họ biết thừa là đối với tôi, mấy kiểu doạ dẫm là phản tác dụng, không ăn thua. Nói không chặt chẽ, tôi phản ánh tiếp thì lại càng không tốt. Có một số phụ huynh chia sẻ nhưng không muốn đưa tên lên, ngại phiền phức, tôi hiểu điều ấy, nhất là khi các bạn có công ty hoạt động, có rất nhiều thứ để mất, không như thành phần vô sản giống tôi. Chỉ có điều, khi chúng ta ngại ngần quá nhiều thì tiến bộ xã hội sẽ đến rất chậm và những điều vô lý sẽ tiếp tục đè nặng lên cuộc sống của thế hệ tiếp theo. Về việc dùng chính quyền để làm im miệng người dân, có vẻ như tập đoàn Vin có truyền thống. Như các bạn cmt phản ánh, người mua nhà kêu ca là có công an hỏi thăm, một bạn vào viện được chẩn đoán là ung thư nhưng không phải, phàn nàn, phản ánh cũng bị công an hỏi thăm, riêng sự việc này đã xảy ra 5 năm trước, bạn ấy cũng ngại ngần không muốn nói lại một cách chi tiết nữa và bản thân sau đấy cũng được đền bù thoả đáng.

Nếu các bạn bên Vin có đọc stt này thì cũng hiểu giúp cho là tôi chỉ muốn các bạn có thái độ văn minh trước những trục trặc truyền thông. Đứng trước một thử thách sẽ có mấy lựa chọn: 1. Nỗ lực khắc phục, cải thiện dịch vụ để làm hài lòng khách hàng 2. Dùng quyền lực, đồng tiền để bịt mồm khách hàng. 3. Dùng truyền thông để che đậy lấp liếm lỗi hay dùng truyền thông để làm sáng tỏ điều khách hàng vu oan cho mình. Để xây dựng một thương hiệu bền vững và phát triển thì cần truyền thông tốt, nhưng phải là thứ truyền thông đi đôi với sự chân thành. Chân thành trong nhận lỗi về mình, nỗi lực khắc phục thiếu sót, tuyệt đối phải tôn trọng khách hàng và nhất định là không được dùng thủ đoạn mafia để trấn áp khách hàng.

Chúng ta đã thấy Dr. Ruồi khốn khổ thế nào khi thị trường quay lưng. Tôi tin rằng, không ai là quá mạnh, quá to để che lấp mặt trời. Hơn nữa, mục đích cuối cùng của mỗi doanh nhân là để hình ảnh của mình long lanh trong lòng cộng đồng. Khi người ta có quá nhiều tiền thì đồng tiền cũng chỉ là những con số. Lúc ấy, hình ảnh của mình, di sản mình để lại sau khi đã chết mới là điều quan trọng nhất. Cả một ngày của tôi đi tong về mấy cái stt này và những cuộc chát, điện thoại liên quan, nhưng tôi tin đây là một ngày có ích với tôi và với mọi người.

Hành động đập phá tài sản của ông Trưởng Công an xã liệu chỉ đơn thuần là “phản cảm”, “chưa chuẩn mực” hoặc “không thể chấp nhận” thôi sao?

Theo tôi đó còn là hành vi có thể cấu thành tội “hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản” được quy định tại Điều 143 Bộ luật hình sự năm 1999 (sửa đổi, bổ sung năm 2009), cụ thể như sau:

“1. Người nào hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản của người khác gây thiệt hại từ hai triệu đồng đến dưới năm mươi triệu đồng hoặc dưới hai triệu đồng nhưng gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xoá án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm:

a) Có tổ chức;

b) Dùng chất nổ, chất cháy hoặc thủ đoạn nguy hiểm khác;

c) Gây hậu quả nghiêm trọng;

d) Để che giấu tội phạm khác;

đ) Vì lý do công vụ của người bị hại;

e) Tái phạm nguy hiểm;

g) Gây thiệt hại cho tài sản có giá trị từ năm mươi triệu đồng đến dưới hai trăm triệu đồng.

[...]

5. Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ mười triệu đồng đến một trăm triệu đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ một năm đến năm năm.”

Thiệt hại vật chất trong hành động lật, đạp và đá của ông Trưởng Công xã chắc chắn không dưới hai triệu đồng, theo quy định nêu trên. Với bấy nhiêu căn cứ đã đủ để đình chỉ chức vụ của người này ngay lập tức, đồng thời khởi tố vụ án và bị can để tiến hành điều tra.

Dân sai thì xử phạt dân, kể cả khi họ buôn bán sai địa điểm gây mất trật tự và mỹ quan đô thị, như clip đã ghi nhận. Còn viên chức chính quyền vi phạm luật thì xử lý ra sao?

Câu hỏi duy nhất là Nhà nước pháp quyền của dân, do dân và vì dân sẵn sàng áp dụng luật trong trường hợp này hay không, hay lại dung thứ và châm chước cho quan ông vì tâm lý nóng giận bởi việc buôn bán sai phạm trước của dân?

NHỮNG CÚ ĐÁ VÀO TƯƠNG LAI

Tôi thực sự phẫn nộ trước hình ảnh thằng trưởng công an xã ở Đắk Lăk hung hãn đá tung những thúng rau, thau cá của những người dân nghèo khổ đang bày bán ở chợ. Nó đi vòng quanh và chỉ chỏ, lớn giọng với những người phụ nữ, người già ở đó để dẹp cho sạch cái lề đường đất gồ ghề vốn là nơi buôn bán thường ngày cho bà con ở nơi này.

Những cú đá đầy sức mạnh, những cái chỉ tay đầy quyền uy, những cái hằn giọng đầy côn đồ. Nó đang nhân danh thực thi công vụ để phá hoại tài sản và thực phẩm của người dân một cách đầy thoả mãn và với niềm háo hức của kẻ đang hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.

Một loại vô giáo dục nhưng có thể làm trưởng công an xã, một loại côn đồ vô pháp nhưng lại nắm quyền để hà hiếp người dân.

Nếu những thúng rau, mẹt cá đó là của mẹ, vợ hay con cái nó đem ra chợ bán hàng ngày thì nó cũng sẽ đá văng như thế, hay khi những người thân của nó chịu cảnh tượng đó mà nó trông thấy trước mắt, nó sẽ làm gì?

Thằng khốn nạn.

Mở mắt ra là nhìn thấy vô số những cảnh tượng chỉ có ở những loài thú vật mới có những hành xử man di ấy.

Mở mắt ra là thấy những bất công chồng chất mỗi ngày. Mở mắt ra là thấy chúng nó chạy chọt chỗ này chỗ kia. Mở mắt ra là thấy nó đua nhau mua bằng cấp, lo lót để có chức có quyền. Mở mắt ra là thấy đủ thứ phí tăng lên mỗi ngày, mà đủ thứ lo lắng, nào là thực phẩm độc hại, môi trường ô nhiễm, tắc đường, ngập lụt, tai nạn giao thông, trộm cướp, giáo dục đủ thứ tệ nạn, con người hành xử bạo lực với nhau, thói đạo đức giả, luật pháp bị xem thường, thuốc giả và thành tích giả hủy hoại con người.

Mở mắt ra mà nhìn nó vu cho phụ huynh lên tiếng phản ánh việc lạm thu là âm mưu chính trị. Mở mắt ra để thấy chúng nó tham nhũng rồi bỏ chạy đi sống đời sung túc và để lại cho đất nước những món nợ công khổng lồ còn chúng nhởn nhơ như một kẻ qua đường. Mở măt ra để thấy nó làm sai thì rút kinh nghiệm, kiểm điểm sâu sắc với đủ loại sai phạm và đủ loại mức độ kinh hoàng. Mở mắt ra để thấy dân vừa hé miệng lên tiếng trước các bất công là sẽ có cuộc gặp công lực ngay tức thì.

Mở mắt ra là thấy đủ cảnh chướng tai gai mắt, đủ chuyện phẫn nộ, đủ nỗi xót xa diễn ra chẳng chút giật mình nhìn lại nào của những lũ người vô tri và vô cảm trong xã hội này.

Mở mắt ra mà nhìn cho rõ cái thực trạng đang chình ình không còn thiếu thứ gì để trở thành một tấn bi kịch nữa.

Và nhắm mắt lại, để mà thấu những cảnh nghịch đời cứ mỗi ngày một phơi bày và hiển hiện trên quê hương trong hiện tại.

Và cũng hãy nhắm mắt lại để rọi về tương lai phía trước xem thế nào nếu còn chút trăn trở hay lo lắng nào đó cho vận mệnh những đứa con lớn lên mỗi ngày ngay bên cạnh mình.

Các cháu trộm cắp thân mến. Bác Vinh về nhà, tranh thủ sửa chữa, thay mới cửa sổ và cửa chính bị ảnh hưởng nặng qua cơn bão vừa rồi. Lại còn phải làm thêm song cửa, không để cửa kính lồng lộng ngắm trăng nữa, sợ bão lắm rồi các cháu ạ. Tình hình là tối nay, cửa ngõ toang hoác, đi vào đi ra nhẹ nhàng, không vướng víu. Tình hình đó, nên bác có mấy lời với các cháu thế này: Nếu các cháu viếng thăm để trỗ nghề, thì nên đến từ khoảng 1 giờ sáng đến 4 giờ sáng, đó là lúc bác ngủ say, chả biết gì đâu. Nhé. Các cháu đừng vướng bận chuyện lấy tiền trong nhà bác, không có đâu, tiền bác để trong thẻ ATM rồi, không như cái ông Cục phó Quang ôm 400 triệu tiền mặt để mất cắp. Vì thế, có 3 thứ trong nhà bác, các cháu vào lấy rất dễ: ti vi, tủ lạnh, máy giặt... Nhưng bác nghĩ, các cháu lấy thì các cháu phải đi bán đúng không? Đi bán vừa bị trả giá thảm hại vừa sợ bị lộ đúng không? Dại gì làm thế. Các cháu cứ viết giá cần bán vào giấy cùng số tài khoản, dán ở những thứ đồ các cháu quyết định lấy, bác sẽ theo đó chuyển trả tiền ngay, làm vậy các cháu đỡ nhọc công khuân vác mà đôi khi còn được giá. Nhỉ? Chúc các cháu khỏe, trung thu vui vẻ.

Thứ nhất, hành vi “nói xấu” khi họ cho rằng quyền lợi của mình bị xâm hại là hành vi biểu đạt cảm xúc, tư duy thông thường của một con người, và nếu có nghiêm trọng thì thuộc thẩm quyền xem xét của công an quận, huyện chứ không phải cấp tỉnh, thành phố.

Thứ hai, hành vi nói xấu trên mạng xã hội (facebook - phương tiện) với một người hoàn toàn rõ ràng nhân thân không thuộc lĩnh vực của PC50 - phòng an ninh về công nghệ cao.

Thứ ba, việc nói xấu (có thể đúng sự thật) với vu khống hay làm nhục, xúc phạm nhân phẩm, danh dự là hai (nhóm) hành vi hoàn toàn khác nhau. Nên chưa có dấu hiệu gì của tội phạm thì không thuộc trách nhiệm của công an.

Thứ tư, nếu đã là hành vi, giao dịch dân sự, hợp đồng kinh tế thông thường giữa cha mẹ học sinh và người cung cấp dịch vụ giáo dục (nhà dầu tư) thì việc phản ứng về giá cả, cách cung ứng dịch vụ là điều bình thường. Các bên xung đột lợi ích thì đem ra toà giải quyết.

Thứ năm, “lãnh đạo” một “tập đoàn tư nhân” mà được bảo vệ đến mức nghiêm ngặt đến thế bởi lực lượng thực thi công vụ thì dân không biết trông chờ vào đâu để lên tiếng dù có bất bình trong giao dịch đời thường.

Nói lui nói tới, nói ngược nói xuôi, lý lẽ lý liếc, ngụy biện ngụy biếc, khoa học khoa hiếc chi thì vẫn là cái bìa sách phải không ạ? Viết một trang hay rặn ra 100 trang thì vẫn loanh quanh tung tăng trên cái bìa sách thôi phải không ạ? Đừng có ra vẻ khoa học dọa dẫm thiên hạ các vị ạ, các vị nói, đừng nhìn vào tên đề tài luận án tiến sĩ này mà đánh giá, hãy để các nhà khoa học đánh giá, đánh giá gì thì cũng chỉ là cái bìa sách, ở cái bìa sách phải không ạ? Tôi nghĩ nghiên cứu sinh hạn chế tầm, hạn chế trí, nhầm giữa một luận án khoa học tiến sĩ với một bài báo coi như khoa học, buông, nhưng các vị của hội đồng cũng hùng hồn phát biểu, xuôi biện, phản biện để bỏ phiếu 100% cho nghiên cứu sinh lấy bằng tiến sĩ đề tài này thì tôi nói thật, các vị cũng chỉ là cái bìa thôi, rỗng nội dung.