Nguyễn Ngọc Thạch

Về đề thì Văn năm nay.

Việc chọn một phần trích dẫn từ sách của anh Đặng Hoàng Giang, cho thấy rõ người ra đề cũng đã có cập nhật, đổi mới và muốn đưa vào những thứ không đơn thuần nằm trong sách giáo khoa cho học sinh nêu suy nghĩ.

Nhưng, chọn đề tài "thấu cảm", nhân đạo, đạo đức để học sinh làm bài và ngầm định trong đó theo ý một chiều, tức là rõ ràng nhân đạo là như vậy... là cách cho đề cũ, giáo điều và không để học sinh vận dụng các tư duy phản biện, nhìn vấn đề từ nhiều góc khác nhau.

Nếu mạnhh dạn hơn để ra đề, có thể cho học sinh nhận định trên quan điểm "Đạo đức ứng xử trong giới trẻ ngày càng đi xuống, điển hình như các vụ ca sĩ phát ngôn bất kính cùng người lớn." theo em, điều này đúng hay sai, và cho quan điểm củng cố cho lựa chọn của mình.

Còn về bài "Đất nước", ờ thì... khỏi rừng, khỏi nhặt là cũng hên rồi, nói về đất nước vui vẻ hơn.

Nhìn chung, bài này có thể cho học sinh yếu được điểm trung bình, các em đừng lo.

Nếu lỡ điểm Văn dưới trung bình, thì xin chúc mừng các em, các em đã có 50% tư chất và cơ hội để làm... Nhà Văn.

Bạch Hoàn

Cao Toàn Mỹ là một giống đực vô liêm sỉ, khốn nạn, bỉ ổi nhất mà tôi từng biết đến. Nó không phải người, càng không được coi là đàn ông. Nó, như thường lệ, tôi xếp vào loại quái thai dị tật tâm hồn.

Dùng một hợp đồng tình ái với Trương Hồ Phương Nga, hoa hậu người Việt tại Nga để thoả mãn thú vui tình dục biến thái, bệnh hoạn đến kinh tởm, sau đó chính nó tố cáo đưa người đã đầu gối tay ấp vào tù.

Cao Toàn Mỹ tố cáo Trương Hồ Phương Nga lừa đảo, chiếm đoạt tài sản với số tiền 16,5 tỉ đồng. Nội dung tố cáo là nó đưa tiền cho Nga mua nhà, trong đó nó khai Nga nói mua biệt thự ở đường Trần Não và nó đã đi xem "khu vực" đó rồi. Tiên sư thằng khốn nạn thối tha, có ai bỏ cả chục tỉ đồng mua nhà mà chỉ đi xem cái "khu vực" mà còn không xem nhà để biết căn nhà ấy nằm ở đâu, của ai hay không?

Chưa hết, bây giờ nó tố cáo Phương Nga lừa tiền mua nhà. Nhưng lần đầu nó tố cáo Nga cầm tiền mở Spa. Thế là thế nào?

Nó phủ nhận có hợp đồng tình ái và quan hệ tình cảm với Nga. Nó bảo trong 17 lần đi du lịch nước ngoài cùng Nga thì chỉ có một số lần là đi chung nhưng không biết ai mời đi, còn lại là tình cờ!?

Cao Toàn Mỹ là thằng có nhiều tiền. Tiền của nó mua được cả hoa hậu, biến một hoa hậu thành tội phạm, đưa một công dân đang tự do vào chốn ngục tù. Nhưng, tiền không mua được nhân cách cho nó.

Hoa hậu Trương Hồ Phương Nga, với một hợp đồng tình ái chấp nhận làm nô lệ tình dục cho kẻ biến thái vì tiền, tất nhiên không tốt đẹp gì. Nhưng, với những điều đó thứ mà Nga phải đối diện là dư luận xã hội vì sự lệch chuẩn của mình, chứ không phải là nhà tù tăm tối, không phải là hình phạt bị tước mất quyền công dân như hiện giờ cô đang phải đối mặt.

Có nhiều biểu hiện của hành vi nguỵ tạo chứng cứ nhằm vu khống Trương Hồ Phương Nga. Vụ án hình sự đáng ra phải lsf vụ án xét xử hành vi này. Kẻ phải vào tù đáng ra phải là Cao Toàn Mỹ và đồng bọn của nó.

Tại toà hôm nay, Trương Hồ Phương Nga nói không tin tưởng vào viện kiểm sát và khẳng định mình không có nghĩa vụ chứng minh mình vô tội, bị oan. Theo Phương Nga, nghĩa vụ chứng minh tội phạm là trách nhiệm của các cơ quan tố tụng và Nga tin rằng với những bằng chứng ngụy tạo trong vụ án thì không thể kết tội bị cáo.

Hãy trả lại lý cho Trương Hồ Phương Nga. Lẽ nào, kẻ có tiền có thể làm mưa làm gió, có thể đổi trắng thay đen? Lẽ nào, giữa thanh thiên bạch nhật lại có một án oan thấu trời?

Nguyễn Ngọc Thạch

Có một cặp nọ, hai người yêu nhau đã năm sáu năm và quyết định làm đám cưới, tiến tới hôn nhân.

Đã đặt tiệc, đã chọn sảnh, đã may áo cô dâu, đã làm đủ mọi thứ cho ngày trọng đại nhất đời. Vậy mà... cái đám cưới đó cũng không trọn vẹn.

Anh phát hiện ung thư, người xuống sức một cách quá nhanh trong vòng ba tháng. Chị không còn tâm trí gì... hoãn tất cả mọi thứ. Ngày anh biết mình không còn cơ hội mở mắt nhìn cuộc đời lần nữa, chị năn nỉ anh, thay cho anh bộ lễ phục, chị mặc áo cô dâu, cả căn phòng bệnh mỉm cười chúc phúc cho hai người mà mắt người nào cũng đỏ hoe.

Rồi anh mỉm cười và đi, chị giữ trên ngón tay mình chiếc nhẫn, bắt đầu kiếp góa phụ mắt thơ ngây.

Cái đám cưới của đời, tưởng gần mà hóa ra xa vời vợi, tới nỗi cố gắng chạm tay cũng không được.

Đám cưới, với người này là điều thiêng liêng, với kẻ kia là trò câu kéo chú ý nhằm nâng cao tên tuổi. Dĩ nhiên ai cũng có quyền đầu tư cho thứ mình thích, nhưng làm tới đâu, làm cái gì, còn là tâm và tầm của mỗi người.

Không đủ tầm, kém tâm, khó mà thành đại sự.

Nguyễn Ngọc Thạch

Năm nay em gái mình kết thúc lớp 12, thi tốt nghiệp, mà giờ thi có một lần nhưng điểm dùng chung cho cả 2 vừa xét tốt nghiệp, vừa xét đại học. Cũng như bao học sinh khác, và chính bản thân mình cách đây 12 năm, đây là những ngày vô cùng căng thẳng cho cả bản thân lẫn gia đình. Mình có vài lời nhắn gởi cho các em như sau:

- Nhớ ngày thi là cấm tuyệt đối việc mang điện thoại trong khuôn viên trường thi, từ cổng trường bước vào. Ai phụ huynh chở đi thì ngay từ nhà nên đưa điện thoại di động cho phụ huynh giữ, hoặc để luôn ở nhà cho chắc ăn. Tránh việc bỏ trong cặp, giỏ xách rồi quên tắt chuông, bị đình chỉ rất oan ức.

- Nếu tự đi thi, trong trường hợp xấu là bị hư xe, thì cứ kiếm đại nhà dân hay chỗ gởi xe nào đó để xe vô rồi bình tĩnh mà đi xe ôm, taxi tới trường thi, đừng cố sửa xe rồi ngồi chờ, lỡ trễ giờ là không được.

- Các anh chị phụ huynh, mình đừng tạo sức ép cho con, đừng nói con phải đậu điểm cao, phải vào trường đại học này kia. Con đậu là tốt rồi, vào cao đẳng mà siêng năng học cũng tốt ngang đại học, học nghề cũng được, miễn sao con mình nó ham học hỏi, không chây lười là tốt.

- Các anh chị nếu có đưa con đi thi, mấy tiếng đồng hồ, nếu nhà gần thì về nhà nằm nghỉ, nếu nhà xa thì kiếm quán cafe nào đó vào đọc báo, coi truyền hình, đừng đứng đội nắng trước cổng trường chờ con. Con mình vào phòng thi mà biết cha mẹ ngồi ngoài nắng như vậy, nó lo, tội lắm.

- Ăn uống, nghỉ ngơi đầy đủ để làm đầy năng lượng, luyện cho cơ thể sự bền bỉ, dẻo dai để có thể kiên trì đeo đuổi con đường thành công mà bản thân mình đã đặt ra.

- Dĩ nhiên mình sẽ học hết sức, thi hết mình, nhưng nếu trong trường hợp xấu nhất là kết quả không như mong đợi, thì quý phụ huynh và các em nên nhớ, có rất nhiều con đường để đi đến thành công, con đường thông qua học hành không phải là con đường duy nhất. Những con đường khác gian nan hơn, vất vả hơn, nhưng thành tựu đạt được vẫn không nhỏ. Nên đừng nản chí, nản lòng, giữ vững tinh thần và sẵn sàng vượt qua mọi thử thách là điều quan trọng nhất.

Chúc các em thì tốt và có điểm như các em mong muốn.

PS: Năm nay, Nutriboost thực hiện chương trình rất ý nghĩa là chuẩn bị xe bus đưa các em ở xa, vùng ngoại thành đi thi, đồng thời tặng sản phẩm sữa trái cây để các em uống tại các điểm thi. Một chương trình rất dễ thương, thiết thực và ta nghĩa. Mình ủng hộ. Được tiếp sức để tăng cường năng lượng, sức bền tinh thần lẫn thể chất thế này thì “vượt vũ môn” là điều trong tầm tay hén!

#kithiquocgia #Nutriboost

Lê Công Định

Chủ nhà nọ kính cẩn mời gã hàng xóm nổi tiếng bất lương đến nhà vấn an, vì xưa nay vẫn khiếp hãi thái độ hống hách và côn đồ của gã.

Tiệc rượu lai láng nửa chừng, chủ nhà kêu các thành viên gia đình chủ chốt ra bái tạ và nâng chén chúc tụng gã.

Đợi dịp đông đủ ấy, sẵn thế bề trên, gã phán luôn: "Ao vườn nhà tụi bây thuộc khuôn viên nhà tao từ thời mấy ông cố tổ tao còn sống!"

Nói xong gã bỏ về, bỏ lại chủ nhà và mấy thành viên chủ chốt ngơ ngác nhìn nhau, miệng ngậm bồ hòn, nuốt nhục thay cơm.

Chủ nhà, thay vì chửi mắng gã thất phu mất dạy, nhưng do hồn còn xiêu, phách đang lạc, nên quay sang đám gia nô, giận cá chém thớt, răn đe rằng: "Đứa nào dám tiết lộ chuyện nhục nhã vừa rồi chết mẹ với tao!"

Do đang lo tổ chức kỷ niệm hàng năm ngày "đĩ bút lách lạng" tưng bừng, nên theo lề thói gia phong bấy lâu đám nô bộc cứ vâng vâng dạ dạ, mà câm như hến.

Hết chuyện.

P/S: Dân tình nghe câu chuyện trên chỉ biết lắc đầu than thở, chủ nhà như thế còn chó đẻ hơn gã hàng xóm chó dại kia.

Ngô Nguyệt Hữu

Hoa hậu Phương Nga!

Trong ảnh là ánh mắt của Hoa hậu người Việt Phương Nga nhìn về hướng Cao Toàn Mỹ, khi người đàn ông này phát biểu tại Tòa mà phóng viên của Zing ghi lại được.

Tôi tin rằng phía sau mỗi bản án đều có một câu chuyện, một thân phận, một bí mật. Suy cho cùng trong mỗi cuộc đời của cá nhân, luôn có những bí mật mà chỉ riêng mỗi mình biết.

Chỉ là tôi không thể nào hiểu được, làm sao có thể đẩy người phụ nữ mình từng yêu thương, từng cầm tay, từng ôm ấp vào tù.

Làm sao người ta có thể làm điều đó được, cho dẫu tất cả chỉ còn là một miền ký ức.

Không phải quãng thời gian đã qua luôn là quãng thời gian tươi đẹp hay sao, không phải nữ nhân vì ta mà tựa đầu vào vai thì ta đã vương mắc hàm ơn hay sao, không phải tàn một mùa yêu thì đã thành nợ nần hay sao?

Làm sao có thể hành xử như vậy được!

Lê Nguyễn Hương Trà

CHUYỆN TÌNH NGA – MỸ (II)

Theo dự kiến, ngày mai 22.6 TAND Tp.HCM sẽ tiến hành phiên xét xử Trương Hồ Phương Nga và Nguyễn Đức Thùy Dung về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”; sau đúng 9 tháng trả hồ sơ cho VKS – CATP để điều tra bổ sung.

So với kết quả điều tra ban đầu, tình hình là vũ như cẩn…vẫn như cũ!

Theo cáo trạng của VKS, tuy Nga và Dung phủ nhận lời khai trước; nhưng những chứng cứ trước đó vẫn đủ để khẳng định 2 cô gái đã dùng thủ đoạn để lừa đảo, chiếm đoạt 16,5 tỉ của Cao Toàn Mỹ. Dung – Nga bị truy tố theo điều 139 BLHS.

Trong số 16,5 tỉ thì nhà Dung chỉ mới rút trả có 2,5 tỉ. Theo CSĐT, mặc dù đã truy tất cả các tài khoản của Nga nhưng đều hoàn toàn trống rỗng ^-^

Coi lại đây. [1]https://www.facebook.com/cogaidolongvn/posts/10205990098666252

---

Một diễn biến bất ngờ. Tuần trước, qua CSĐT PA.92 Nga đã gửi đơn từ chối LS Nguyễn Kiều Hưng, người tham gia bào chữa cho mình từ giai đoạn đầu và mẹ Nga, bà Hồ Mai Phương đã mời thêm Phạm Công Hùng và Nguyễn Cương; hai ông sẽ cùng LS Nguyễn Văn Dũ và Nguyễn Văn Quynh bảo vệ Nga ở tòa. Chỗ tui biết, thì LS Hùng và Cương chưa từng tiếp xúc với Nga, nhưng toàn là…cao thủ võ lâm ;)

Phe Mỹ thì ngoài Ls Vũ Ngọc Tường còn có luật gia Vương Công Đức, anh này nổi tiếng trong giới tài chính; tốt nghiệp Đại học Quốc gia Luật Tashkent – Uzbekistan, hiện là giám đốc Công ty Tư vấn và Đầu tư Pacific. Theo đó, HĐXX cũng sẽ triệu tập 5 người có quyền và nghĩa vụ liên quan để làm rõ vụ án, trỏng có Lữ Minh Nghĩa - bạn trai Dung.

Một ca rất thú vị, theo góc nhìn truyền thông của tui!

---//--------

Xét xử, luận tội và kết án hay bào chữa là chuyện ở tòa; ở đây chỉ nói vài việc tui điều tra được nghe chơi ;)

Sau phiên tòa đầu tiên, phe Nga đã tung ra bản hợp đồng tình cảm. Ai là người đưa lên mạng khi Nga – Dung đang tại tù? Đây là mấu chốt quan trọng để mở án, nhiều người đưa thắc mắc là sao không cung cấp cho bên điều tra ngay sau khi Nga – Dung bị bắt để mấy cha nội CA đỡ tốn công, mà hai cô gái cũng nhanh chóng về?

Cái này trong các chước, gọi là quýnh dưới thắt lưng và đánh vào tâm lý chung “bắt thang lên hỏi ông trời…” của người Việt. Dùng truyền thông xã hội tạo dư luận, chiêu này dạo đây nở nồi rầm rộ; khi MXH gây được ảnh hưởng lên các phiên xét xử!

--

VÀI CHI TIẾT TRONG BẢN ĐIỀU TRA BỔ SUNG.

Như vậy, quan hệ Nga – Mỹ là vấn đề then chốt sẽ được làm rõ trước tòa!

Trong kết quả bổ sung cho biết, Trung tá – ĐTV Nguyễn Thanh Tùng đã mời Nguyễn Đức Thiện Ân, anh ruột Dung và Cao Toàn Mỹ lên đối chất – có người làm chứng là KSV Trần Hải Nam.

Ân kể, từ tháng 7 đến 11/2014 Ân đang học VLTL ở Tp.HCM nên hay qua chơi với Dung và có lần đến nhà Nga thì gặp Mỹ. Cũng trong thời gian này, Ân đã được Nga cho biết “Nga có quan hệ tình cảm với một người mà tôi không nhớ tên, có hùn tiền với Nga mua nhà ở chung cư Tản Đà, quận 5; quen biết với một người tên Johnny Trí Nguyễn và một người làm việc ở công ty AVC tôi không biết tên; còn Nga quan hệ với anh Cao Toàn Mỹ như thế nào tôi không rõ”.

Tuy nhiên, Cao Toàn Mỹ đã phủ nhận việc gặp Ân và khẳng định, “tại thời điểm đó, tôi và cô Nga đã kiện nhau”. (xem hình dưới)

Trong đơn kiến nghị gửi đến VKS Tp.HCM, Ls. Dũ đã kê một danh sách cho thấy Nga – Mỹ trong thời gian 1 năm rưỡi có 17 lần xuất cảnh chung.

Thử nhìn qua hai dãy đầu (xem hình) nè ha, Nga xuất cảnh qua TSN 28/5/2012 đến ngày 31/5/2012 tức sau đó 2 ngày lại xuất cảnh tiếp tại TSN. So với bản trích xuất của Phòng quản lý XNC gửi cho CAĐT, thì ngày 31/5/2012 là ngày Nga nhập cảnh, trở về. Với cú này, luật sư Dũ đã kê số lần XNC của Nga – Mỹ lên gấp 2 lần. Và, các báo lâu nay vẫn đăng y chang như vậy, ha!

Bên luật sư của Cao Toàn Mỹ cũng phản bác, đã đề nghị với CSĐT điều tra việc thuê phòng tại các khách sạn. Phe này vẫn khẳng định không hề có quan hệ tình cảm, mấy lần đi chung đều là cùng một nhóm! ---

Có vài chuyện ngoài lề kể luôn nghe chơi nè. Số là đi điều tra vụ Nga – Mỹ, có vài bạn là người quen của Cao Toàn Mỹ đã cười rất to kể, tay này rất… keo kiệt, chả bao giờ cho ai đồng nào, kể cả việc làm ăn cũng tính toán rất kỹ, từng xu ;v

Chuyện nữa, sau khi viết chuyện tình Nga – Mỹ, tui có được kha khá tin nhắn; một chị rất hot trên FB đã kể nguyên văn vầy:

“Theo tôi thì con Nga ngố xui, làm bạn Dung. Ba con Dung là thầy Tế, tên thật luôn, tế và cúng bái. Con D có đeo lọ máu ngay cổ, quàng vô làm bùa con Nga mê muội. Dung & Nga hay cúng bái ở nhà Tản Đà, phòng nhang khói u ám ghê lắm. Dung xúi Nga đi mồi chài kiếm khách tới cúng, thu tiền rất đắt, mỗi lần tôi cúng là mấy chục triệu.”

Cái vụ này tin hay không thì tùy mỗi người. Nhưng, tiếp cận hồ sơ vụ án Nga – Mỹ, tui thấy có một phiếu chuyển đơn từ cơ quan CSĐT (BCA) đến CSĐT CA Tp.HCM; trong đó bà Hồ Mai Phương mẹ Nga yêu cầu “xử lý nhóm đối tượng Nguyễn Đức Thùy Dung có hành vi tổ chức các hoạt động mại dâm, chiếm đoạt tài sản thông qua việc dùng các thủ đoạn mê tín của đạo Cao Đài đối với Nga; làm mất năng lực, hành vi đế điều khiển, sai khiến nhằm chiếm đoạt tài sản”. (Hình).

- Các phóng viên theo dõi mảng pháp luật dự đoán sẽ có tuyên án. Còn giới luật sư được hỏi thì bảo cuộc đấu ngày mai khá khốc liệt, trong đó phe luật sư của Nga quân số khá đông và dự là sẽ tiếp tục trả hồ sơ lần 2. ;v

Nguyễn Ngọc Thạch

Mùa thi tốt nghiệp và đại học, đi đâu cũng nghe câu chuyện chọn trường, chọn nghề, chọn ngành và một đống định kiến, nghe thấy thương cho mấy đứa nhỏ, không biết hồi xưa có ai thương cảm cho mình như vậy hay không.

Con học cho con, vì con, chứ không phải học vì ước mơ của ba mẹ.

Dĩ nhiên, nếu con trở thành kỹ sư, bác sĩ vì con thích, con vui mà ba mẹ cũng nở mặt nở mày thì chả còn gì để nói. Nhưng nếu còn con không thích, không có khả năng, thì con thành nhân viên văn phòng, con mở quán ăn, con thích học vẽ, con thích làm nghệ thuật sáng tạo thì mình cũng nên ủng hộ và cổ vũ con nó học những gì nó thích. Mình cứ nghĩ là đời này ai cũng thành kỷ sư, bác sĩ thì ai làm những ngành nghề khác, cuộc đời này vốn dĩ đa dạng nhân sinh, nên mình phải tôn trọng quyết định và đam mê của con cái.

Vào đại học thì chỉ lo mà học thôi, đi làm cái gì mà đi.

Dạ, tập trung học thì dĩ nhiên tốt, nhưng ra đời rồi mới thấy, đời cần thêm kinh nghiệm và sự ứng phó lúc giao tiếp, xử lý tình huống, các thứ này thì chỉ có đi làm mới học được, trên lý thuyết suông sẽ không thể nào hình dung ra được. Nên cần hướng dẫn cho con cái việc cân bằng giữa học và đi làm từ đầu để lấy thêm kiến thức va chạm với đời, với người, những thứ cơ bản là thiên biến vạn hóa hơn mớ lý thuyết trong trường gấp tỷ lần. Nên dù có tiền, có điều kiện không phải để con chịu khổ, thì cũng nên cho con đi làm thêm là vừa.

Đại học là nhất, cao đẳng thì chẳng ra gì.

Tư tưởng này rất đáng chán và cần bỏ ngay khỏi đầu các bậc phụ huynh. Đại học cũng là trường, cao đẳng cũng là trường, quan trọng là mình học được cái gì và thái độ học tập của mình ra sao. Đừng nghĩ học chỉ là việc đến trường ngồi xong ra về là xong, học là việc thái độ của mình với thế giới và cuộc đời, trường chỉ là công cụ, là nơi dẫn đến kiến thức. Nên đại học cũng tốt, cao đẳng cũng tốt, đừng tạo áp lực cho học sinh rằng phải vào đại học thì mới nở mặt nở mày.

Thực tế thì con mình vô cao đẳng mà học hành chăm chỉ, đàng hoàng, thì khả năng thành công trong cuộc sống của nó cũng còn cao hơn mấy ông vô đại học mà làng nhàng lăng nhăng.

Chưa kể, đa phần các trường bây giờ đều chú trọng hình thức học lý thuyết mà bỏ qua chuyện thực hành. Kiểu như dù cả năm không học gì, đến ngày thi, hên hên được đứa nào học giỏi chỉ bài thì điểm cũng cao và qua môn như chơi, cuối năm tốt nghiệp không chừng loại giỏi mà còn có điều kiện học lên tiến sĩ. Vì vậy, việc đánh giá học sinh thông qua ứng dụng và thực nghiệm mới quan trọng.

Các trường cao đẳng bây giờ, nhiều trường đào tạo cực tốt và có cả trường Cao đẳng Việt Mỹ đào tạo song ngữ bằng đôi BTEC của Anh Quốc, đánh giá sinh viên dựa vào các kết quả ứng dụng. Trường đạo tào hơn 10 ngành nghề từ ngôn ngữ Anh, Nhật cho đến quản trị khách sạn, lữ hành, quan hệ công chúng, marketing hay các ngành thiên về năng khiếu như thiết kế thời trang, nội thất… Chi tiết có thể xem thêm ở đây, www.caodangvietmy.edu.vn

Vì vậy, hãy cứ bình tĩnh, cổ vũ, động viên con em mình đi thi, chọn trường hợp với khả năng và sở thích để học, đừng biến những ước mơ của phụ huynh thành gánh nặng đè lên vai của con em mình. Tội cho tương lai của nó…

Nguyễn Thông

Xắn nhát xẻng cuối cùng đào huyệt cho giới luật sư

Tôi cứ ngẫm nghĩ mãi, định viết, định thôi. Xứ này thiếu gì luật sư, luật gia, thày cãi, có cả Liên đoàn luật sư quốc gia, rồi tỉnh thành nào cũng có Đoàn luật sư, họ im không lên tiếng, mắc mớ gì tới mình. Nhưng sự khó chịu để âm ỉ trong người, giữa những ngày bức bối nhiệt độ cao thế này, không xả ra có khi điên mất. Thôi thì dăm ba chữ, chả nhằm cứu ai, trước hết chỉ cứu cái thân mình.

Chả là chiều 20.6, Quốc hội đã thông qua Bộ luật Hình sự sửa đổi (2015) với đa số phiếu, trong đó vẫn giữ nội dung “luật sư phải tố giác thân chủ”. Khi luật đã được thông qua và ban hành thì chỉ có chấp hành, cấm cãi.

Điều đáng nói, nội dung này khi còn dự thảo được trình Quốc hội để lấy ý kiến đã bị dư luận phản đối dữ dội. Hầu hết cho rằng không thể như vậy được, trên thế giới chả có ai làm thế. Xưa nay, xứ ta cứ thích đi một mình một đường, cứ đòi “áp dụng sáng tạo vào hoàn cảnh Việt Nam”, đường ta ta cứ đi, kệ chông gai ngăn trở. Cũng có trường hợp đi được tới đích nhằm chỗ sáng tươi, nhưng phần nhiều đâm đầu vào ngõ cụt, vực sâu, mà trường hợp dứt khoát yêu cầu luật sư phải tố giác thân chủ là một ví dụ.

Người ít học nhất cũng hiểu rằng luật sư là người bảo vệ cho thân chủ. Dân gian gọi nôm na là thầy cãi. Luật sư có nhiệm vụ cãi cho người mình nhận bảo vệ trước tòa. Dù thân chủ là bị cáo (cáo buộc có tội) hay nguyên cáo (đứng ra tố cáo, khởi kiện) thì luật sư được bên nguyên hoặc bên bị thuê đều phải tìm mọi cách bảo vệ khách hàng của mình (thân chủ). Đó là trách nhiệm của luật sư, và chỉ có trách nhiệm ấy, không còn gì khác.

Luật pháp quy định người bị cáo buộc phạm tội bị đưa ra tòa xét xử luôn có quyền yêu cầu luật sư bảo vệ. Rất nhiều trường hợp bị cáo không nêu ra yêu cầu ấy thì cơ quan pháp luật chỉ định luật sư đứng ra làm việc đó. Tức là không để bất cứ ai bị thiệt thòi quyền bào chữa trước tòa. Cũng có trường hợp bị cáo nói rõ không cần luật sư mà sẽ tự bào chữa, pháp luật cũng chấp nhận.

Khi bị cáo thuê luật sư, hoặc có những luật sư tự nguyện bào chữa và được bị cáo chấp nhận thì đã xác lập mối quan hệ giữa luật sư và thân chủ. Bị cáo tin tưởng, thâm chí tin tưởng tuyệt đối vào luật sư, sẵn sàng cung cấp mọi tài liệu cần thiết, thổ lộ mọi sâu kín, bí ẩn để luật sư nắm vững vụ việc, từ đó luật sư tranh cãi có lợi cho thân chủ của mình. Bị cáo đặt niềm tin vào luật sư, giống như trao cả cuộc đời mình vào vị cứu tinh.

Hãy đặt ra trường hợp, sau khi luật sư nhận được những thông tin từ thân chủ, thay vì dùng nó để bào chữa cho bị cáo, thì luật sư đem đi báo nhà chức trách (công an, kiểm sát). Hành động ấy, nói cho cùng, là sự phản phúc, phản bội, không chỉ đối với người đã đặt niềm tin vào mình, mà cả đối với lương tâm mình, nghề nghiệp của mình. Chỉ bằng việc tố cáo, luật sư đã tự biến mình thành mật thám, Giuda (Judas) chứ không còn là trạng sư, thầy cãi nữa.

Thời phong kiến, ngay cả những bộ luật bảo thủ bảo hoàng nhất cũng còn cho phép bậc cha mẹ có quyền không tố cáo con cái nếu chúng vi phạm pháp luật. Vấn đề mà luật phong kiến xem xét là khía cạnh đạo đức, lương tâm.

Cũng có thể cơ quan pháp luật sau khi tiếp nhận thông tin (tố cáo) sẽ giữ bí mật về nguồn cung cấp nhưng tôi đoan chắc rằng luật sư tố cáo đó sẽ không bao giờ yên ổn về lương tâm nghề nghiệp, rồi sớm muộn cũng phải bỏ nghề, trừ trường hợp là kẻ táng tận lương tâm. Tưởng không ai biết nhưng trời biết, kẻ nhận thông tin từ mình biết (sẽ coi mình chả ra gì), bản thân mình biết, giấu làm sao được.

Một khi luật sư đã đứng ra tố thân chủ thì đương nhiên không thể tiếp tục bảo vệ cho người ta nữa. Ai sẽ đứng ra bảo vệ tiếp cho bị cáo. Không ai cả. Quyền được bào chữa sẽ bị tiêu hủy, quyền con người bị dập tắt, chỉ bởi một quy định không giống ai.

Và thật lạ, một hệ thống luật pháp lại ngang nhiên sử dụng những kẻ phản bội, phản phúc, rồi nó sẽ đi về đâu.

Đã từ khá lâu rồi luật sư ở xứ này bị nhà cai trị lợi dụng, coi như cây cảnh, bonsai, để trang trí cho bức tranh dân chủ công lý. Nay thêm nhát xẻng này, cái hố đã xong, chỉ cần lấp đất là hoàn thành cuộc chôn vùi.

Lão Maddox hàng xóm nhà tôi, khi đọc cái thông tin về sự tố cáo phản bội kia đã chốt lại rằng không ngờ cơ quan chuyên đẻ ra luật pháp lại thông qua một thứ luật vô pháp đến vậy. 21.6.2017 Nguyễn Thông

Hoàng Nguyên Vũ

Mẹ, đừng nhịn ăn và gom tiền cho con nữa

Đứa em mình nói, mẹ nó khổ lắm, suốt ngày ăn bún chấm nước mắm. Mỗi lần đi chợ nhìn thấy miếng thịt ngon cũng không dám mua, đúng hơn là không dám mua nhiều. Nhà nó có đất, có nhà cho thuê. Và từ trước, mẹ nó cũng đã tháo vát tần tảo buôn bán như bà Tú Xương năm xưa vậy.

Được bao tiền thì mua vàng cất. Lúc nào cũng sợ con thiệt thòi sau này không có của hồi môn, lấy chồng sợ nhà người ta coi thường. Mấy đứa con, đứa tự lập như đứa em thì ít, đứa phá phách ngồi hưởng thụ thì nhiều. Thì chúng nó đâu cần gì, nhìn thấy mẹ có của ăn của để thì cứ hồn nhiên mà chờ đợi. Chúng nó chỉ nghĩ, mẹ để lại cho mình, không chờ đợi mà hưởng thì phí đời, cần gì lai động nặng nhọc.

Thế đùng một cái bà ôm 5 tỷ đồng vào Sài Gòn mua nhà cho đứa con gái bà cưng nhất, mà lại là một cô gái rạch trời chui xuống. Cô em mình ngỡ ngàng hỏi mẹ làm thế có phải hạn em con không, tính nó vốn đã lêu lổng rồi. Mẹ nói: Con còn tự lập được, chứ em con thì trời sinh tính thế rồi, làm mẹ không lo cho nó, sống chẳng yên mà sau này có ra đi cũng khó mà yên.

Mà quả thật, người mẹ ấy, cứ gom góp cho con cái thế nhưng đôi mắt lúc nào cũng bàng bạc, cũng buồn đến khó tả. Cô em kiếm được tiền, lúc nào cũng muốn mẹ thôi lo toan, để nó đưa đi du lịch ít ngày, nhưng bà không chịu. Phần thì không muốn con khổ, phần thì lại sợ phải tiêu tiền. Rõ khổ.

Mẹ tôi thì cũng chẳng kém. Chỉ có khác là không gom nổi 50 triệu chứ chưa nói đến 5 tỷ. Cả đời bà cũng nhịn, cũng sợ mua thịt ngon, cá ngon tốn kém. Hai ông bà vào Sài Gòn thăm tôi, khi đi tàu về, chỉ dám ăn chung một suất cơm vì thấy cơm tàu sao mà đắt thế, phần cơm bằng cả bữa chợ cho cả nhà.

Bao tiền con cho cũng không tiêu, cứ gom gom lại đó. Tôi bảo, thôi mẹ già rồi, mẹ cứ tiêu hết tiền dùm con đi, chứ con đưa gì cho ai, con sẽ vô cùng ân hận nếu một ngày nào đó phải nhận lại. Bố mất, tiền phúng điếu mẹ cũng cứ giữ đó, khư khư vậy. Nhìn những đồng tiền, vừa sờ sợ lại vừa chảy nước mắt nghĩ về hai đấng sinh thành.

Có lần tôi hỏi mẹ, mẹ giữ tiền làm gì, mẹ nói: Các anh chị có gia đình cả rồi, còn mỗi mình con. Mẹ biết nếu con lấy vợ chắc chắn cũng kiếm đứa nên hồn để lấy. Nên cha mẹ gom lại để một ngày tặng các con nhiều vàng một chút, cho người ta đỡ cười mình. Còn nếu lấy đứa cũng tay trắng lập nghiệp thì cha mẹ càng phải cho các con nhiều hơn, thứ mà từ nhỏ cha mẹ không có mà cho. Nhà mình nghèo cũng là một cái tội con ạ...

Tôi thì lại lấy làm giận: Trời, 6 - 7 tuổi đầu con biết kiếm tiền, 10 tuổi thân tự lo thân, mẹ cứ lo làm gì. Thuyết phục mãi thì mẹ cũng đưa số tiền đó đi làm sổ tiết kiệm lấy tháng ít tiền lãi để ăn vặt. Chứ già cả, để tiền trong nhà cũng nguy hiểm. Để vàng thì càng không. Nhất là trong cái thời buổi người thì ít quỷ thì nhiều thế này. Mà có bao nhiêu đâu, nhưng mẹ cũng như bao mẹ khác, sẵn sàng ăn mắm ăn muối đến cuối đời, để dành dụm cho con.

Lần nói chuyện với danh ca Tuấn Vũ về mẹ anh, anh cũng hồn nhiên nói một chi tiết: Mẹ anh có bao nhiêu tiền thì cứ mua vàng cất. Cất rồi thỉnh thoảng đem vài chỉ cho cháu ngoại chỗ này, con gái lấy chồng chỗ nọ. Cứ cất thế thôi, chả dám ăn gì, đến những ngày cuối đời vẫn gầy ốm tong teo, hộp sữa con mua cho, vẫn như cái phản xạ cả đời, không dám uống.

Ôi, làm người Việt Nam đã khổ, đội bao nhiêu thứ đắng cay trên đầu, làm người mẹ Việt Nam lại còn khổ nữa. Cả một đời dành dụm chẳng bao giờ nghĩ đến từ hưởng thụ, già cả thì sợ phiền con hoặc sợ con, sợ dâu hắt hủi. Biết bao nhiêu lo toan và sợ sệt lặn vào trong mắt, để rồi mắt mẹ nào cũng bàng bạc, cũng buồn buồn như thế đó...

Và chẳng hiểu sao, cứ như số phận mặc định, cứ có đồng nào, dù chỉ là 1000 đồng, cũng cứ dành dụm lại để cho con chứ chẳng phải cho mình. Có mẹ bị tai biến đột ngột, vẫn cố rướn mắt chỉ chỉ về cái chum đựng gạo trong xó nhà. Các con chạy đến thì chao ôi, một chum tiền 500, 1000 đồng vo tròn dọc lại như điếu thuốc lá. Để làm gì? Để cho con. Ít nhất thì con cũng dùng phụ thêm một chút lo ma chay cho mình. Sao lại thế, mẹ ơi!

Biết đến bao giờ, những người mẹ ở cái đất nước này chịu hưởng thụ cuộc sống một chút, và bớt lo toan, bớt dành dụm tất cả cho con? Tôi không tin có định mệnh. Mà nếu có, thì tôi sẽ gào lên và phá đi cái định mệnh đó. Mẹ chỉ lo cho các con đến 18 tuổi thôi, thân chúng để chúng tự lo. Lo nhiều quá, lại nặng lắm về cuối đời, nhất là khi con không được tròn trịa về nhân cách và cuộc sống, mẹ ạ!

Và cũng đừng ca ngợi sự hy sinh của người phụ nữ và dựng tượng đài lên nữa. Những cái khổ ngấm ngầm và truyền kiếp, âm ỉ như thế, cũng một phần, do chúng ta cứ muốn có sự hy sinh để mà ngợi ca đấy. Phụ nữ hãy là phụ nữ, đừng gán lên vai họ chữ "anh hùng bất khuất" làm cái gì. Hy sinh vì người khác càng không phải là thứ đáng ca ngợi. Và một dân tộc nếu anh hùng đúng nghĩa, thì đừng bắt phụ nữ phải hy sinh.

Cũng như, những người con có tự trọng có liêm sỉ, cũng đừng chờ đợi sự hy sinh của mẹ mình để lấy điều đó làm vốn liếng cuộc đời. Nợ đấy và tội đấy!